⬅ Trước Tiếp ➡
Ban đầu cô ta còn cảm thấy mình không xứng với anh ta, không dám biểu hiện suy nghĩ trong lòng ra quá nhiều, đợi đến khi nhìn thấy nam chính đối xử tốt với nữ chính có gia thế tương tự như nhà mình, trong lòng liền có chút vi diệu, hỏa nhãn kim tinh của nữ chính phát hiện ra tâm tư của cô ta, do đó hai người vốn dĩ là bạn tốt ngay lập tức sụp đổ.
Hiện nay cùng lắm chỉ là vẻ bên ngoài là bạn tốt mà thôi.
Lâm Ngọc Trúc biết có nhiều chuyện trước khi nó xảy ra thì không nên đi phán xét tính cách của người khác, dù sao hệ thống đã từng nói, thế giới mà cô đang sống không phải thế giới thật sự trong sách, chỉ là một bộ phận sự vật nào đó tương ứng với trí tưởng tượng của tác giả mà thôi, mà tính cách của con người không thể định tính, cũng không chắc chắn sẽ xảy ra sự việc, có khi một người trông rất xấu xa lại khư khư chỉ đối tốt với bạn, người với người đều là dần dần hòa hợp với nhaụ
Lâm Ngọc Trúc không định chỉ coi bọn họ là nhân vật trong sách, mà thật sự coi bọn họ là con người có ý nghĩ riêng sống ở bên cạnh cô.
Cô chỉ muốn bảo vệ thật tốt bí mật của mình, thời đại này đã là thời hòa bình, cơ bản sẽ không phát sinh sự kiện lớn nào, thời gian tiếp theo, Lâm Ngọc Trúc với ba người kia chung sống cũng ngày càng hòa hợp.
Đời người có mấy khi hồ đồ, có một số chuyện bạn đừng nên suy nghĩ quá tường tận, cứ mơ hồ mà sống, rồi bỗng một ngày bạn sẽ phát hiện, có rất nhiều chuyện tưởng như không vượt qua nổi nhưng theo dòng chảy của thời gian mà vượt qua rất dễ dàng, của bạn thì chính là của bạn, đã không phải thì khỏi cưỡng cầu
Đây cũng coi như là tư tưởng lĩnh ngộ được hai mươi năm qua của Lâm Ngọc Trúc.
Đối với chuyện về nông thôn mà nói thì tương lai còn xa lắm, Lâm Ngọc Trúc biết muốn quay về thành phố ít nhất phải đợi mấy năm, có lẽ còn phải đợi đến khi thi đại học.
Mẹ Lâm luôn cho rằng con cái đi học sớm tốt nghiệp sớm, sau đó có thể sớm đi làm kiếm tiền.
Cho nên Lâm Ngọc Trúc đi học cũng được tính là sớm, như bây giờ tốt nghiệp cấp ba rồi chỉ mới mười sáu tuổi, đợi đến kì thi đại học đến cô còn chưa đủ hai mươi tuổi, tầm tuổi này học đại học không phải là lớn, nhưng đối với niên đại này, chờ cô tốt nghiệp xong cũng biến thành cô gái già rồi.
Lúc đó chỉ sợ các cô gái cùng tuổi với cô đã có mấy mụn con luôn rồi, Lâm Ngọc Trúc chống cằm ngắm nhìn bình nguyên trải dài vô tận ngoài cửa sổ.
Thi đại học hay là đợi sau khi về nhà rồi ra biển đây? Nói trắng ra, cô có không gian, mà chế độ dùng phiếu mua đồ phải đến thập niên tám mươi mới dần dần được buông lỏng, chờ qua giai đoạn khó khăn rồi, lúc đó chỉ cần không đắc tội với người nào đó, việc buôn bán căn bản sẽ không xảy ra chuyện.
Trừ việc chơi cổ phiếu bị cấm ra, mấy việc làm ăn khác vẫn có thể làm được.
Cô hoàn toàn có thể đến một thành phố xa lạ để bán hoa quả một thời gian, vào giai đoạn đầu của sự phục hồi kinh tế, tiền bạc rất dễ kiếm.
Lúc này trên đường phố chưa có camera giám sát, nguồn gốc hàng hóa càng dễ dàng che giấu, chờ tới lúc cô kiếm đủ tiền thì hoàn toàn có thể kịp thời trốn đi, lại đến một thành phố mà cô thích, mua mấy căn nhà ở đó ngồi đợi nó tăng giá hoặc làm chủ hộ tái định cư.
Cũng có thể mua thêm mấy căn nhà mặt phố, đợi thời kì hoàng kim đến biến nó thành cửa hàng buôn bán, cho thuê hoặc để cho bản thân làm ăn đều rất tốt.
⬅ Trước Tiếp ➡