Thuận theo tự nhiên tiến vào nhà máy vật liệu thép làm một cán bộ nhỏ, tăng thể diện cho nhà họ Lâm vô cùng.
Cha Lâm mẹ Lâm đối với đứa con trai này vô cùng hài lòng, chính là kiểu rất khiến bọn họ quan tâm
Lâm Lập Tùng ánh mắt cao, đã hai mươi ba còn chưa có đối tượng, mỗi lần đi xem mắt đều nói không thích, làm cho cha Lâm mẹ Lâm tận tình thuyết phục cũng không có hiệu quả.
Chị cả nhà họ Lâm dính ánh sáng của ông cậu nhà họ Lâm, quả thực là tiến vào cung tiêu xã còn được làm công việc chính thức, thời đại này có thể đi vào cung tiêu xã thì chính là mộ tổ tiên bốc lên khói xanh ý nói ông bà ở có đức để con cháu .
Tự nhiên, hàng tàng cướp được ở trong cung tiêu xã trên cơ bản đều đưa hết cho nhà cậu, bằng không ông cậu nhà họ Lâm làm sao lại sắp xếp chị ấy đi vào, phải biết lúc trước bởi vì chuyện này mà mợ Lâm muốn tranh cãi ngất trời, nhà mẹ bà ta còn có hai đứa cháu gái chưa có công việc làm nữa.
Ở trong mắt Lâm Ngọc Trúc, đứa con trai lớn và con gái lớn trong nhà họ Lâm này chính là thịt đáy lòng cha Lâm mẹ Lâm, địa vị con cả cũng không cần phải nói, lúc mẹ Lâm và cha Lâm mang thai lần thứ hai liền ngóng trông sinh được đứa con gái, góp thành chữ "hảó, trời nguyện theo người phù hộ, thật sự sinh được đứa con gái, trong lòng yêu thương hơn những đứa con gái thứ saụ
Chờ lúc sinh Lâm Ngọc Lan, mẹ Lâm vẫn rất thất vọng, con gái này đã có lại có đứa nữa thì không quá mong ngóng, nếu không phải chị hai Lâm dáng dấp trắng nõn, ăn nói ngon ngọt lấy niềm vui của cha mẹ thì địa vị chắc chắn không thể tốt hơn Lâm Ngọc Trúc đứa con gái đen đủi trong nhà.
Trong nhà này, người có chức quan lớn nhất lại là mẹ Lâm, bà là Phó chủ nhiệm uỷ ban phụ nữ của khu phố, niên đại này con cái có thể nhận việc cha mẹ, Lâm Ngọc Lan vừa tốt nghiệp trung học, mẹ Lâm liền đón chị ta đi vào, hiện tại vẫn là một cộng tác viên, nhưng chuyển chính thức chỉ là chuyện sớm hay muộn.
Cứ như vậy cả nhà chỉ có nguyên chủ và em trai nhỏ nhất là không có công việc.
Đứa con trai út Lâm Lập Dương cũng là đầu quả tim của mẹ Lâm, đừng nói không làm việc, chính là nuôi cả một đời cũng vui lòng.
Tất nhiên đây là cách nói khoa trương, lấy hiểu biết của Lâm Ngọc Trúc đối với mẹ Lâm, chậc chậc chậc, thật sự khả năng nuôi con trai út không lớn.
Huống chi Lâm Lập Dương tuổi còn nhỏ vừa mới lên cấp hai, nguyên chủ liền đáng thương, từ nhỏ đã không được cha mẹ thích, trong nội tâm cô cũng hiểu rõ ràng, tính cách liền trở nên có chút khúm núm.
Tính cách này khiến mẹ Lâm người có tính cách mạnh mẽ vô cùng không thích, không có việc gì thì sẽ răn dạy hai câu, càng răn dạy nguyên chủ liền càng sợ, càng sợ liền càng làm không ra chuyện tốt, càng làm không ra chuyện tốt liền càng bị mắng, cứ thế càng ngày càng xấụ . . Có thể thấy được tính cách của nguyên chủ sẽ phát triển thành cái dạng gì, dù sao vẫn không được chào đón.
Nguyên chủ bây giờ vừa vặn tốt nghiệp trung học, năm nay đúng lúc là năm 73, năm 73 công nhân thành trấn ở trạng thái bão hòa, lúc này con cái công nhân phần lớn đều sắp xếp không được công việc, sau khi nguyên chủ tốt nghiệp, cha Lâm mẹ Lâm đến bây giờ không ít lần tìm quan hệ nhưng vẫn không sắp xếp được công việc cho cô.
Nguyên chủ sống ở trong nhà liền càng thêm xấu hổ, chỉ có thể nói thường ngày không có việc gì làm thì làm nhiều việc nhà, làm một cái bóng vô hình.
Nguyên chủ lại không phải người ngu, không tìm được việc làm, trong lòng cũng sốt ruột theo nên quýnh lên không khỏi sinh lòng sầu lo, ưu tư thành tật, bệnh một trận.