Một cái chiếu rơm quấn một nửa đặt ở trên giường, trên giường đất còn có mấy vụn đất và bụi bặm. Để như vậy trực tiếp trải chiếu lên chắc chắn không được, không thể nào ngủ được, còn lên bụi.
"Chúng ta bỏ chiếu rơm lên bàn, quét sạch giường, à mà các cô có mang đủ báo giấy không, tốt nhất chúng ta nên trải một lớp báo xong rồi mới trải chiếu rơm lên."
Lúc này hai người mới lấy lại tinh thần, gật đầu rối rít.
Cũng may, Trương Diễm Thu có đem theo báo tới, lúc này cũng không phải là lúc nên so đo ai không cầm báo đến, quét giường sạch sẽ xong, cả ba người lên giường trải báo, thời đại này chưa có keo dính cũng chưa có băng dính, chỉ có thể chồng báo lên nhau rồi đè lên, trí tuệ của nhân dân được phát huy vô cùng tinh tế.
Lại mượn của Vương Dương một cái dẻ lau, lau sạch chiếu rơm rồi phơi trong sân, chờ phơi khô là có thể trải lên.
Mãi đến lúc này, ba người mới nghỉ một lát nghỉ được một lát, lại bắt đầu nghiên cứu để phân giường ngủ.
Lý Hướng Vãn và Trương Diễm Thu đều chê cái tường ấm kia, chê nó không có quét vôi, trông rất bẩn thỉu, Lâm Ngọc Trúc thì thấy sao cũng được, đợi đến mùa đông cái tường ấm này chính là bảo bối.
Cho nên cô nằm ngủ ở bên tường ấm, Trương Diễm Thu thích vị trí gần cửa sổ, cô ta cảm thấy sáng sủa, trong lòng cũng cảm thấy thoải mái hơn nhiềụ
Lý Hướng Vãn và Lâm Ngọc Trúc lại không nghĩ như vậy, nếu như ban đêm có người vào thì vị trí sát của sổ là nguy hiểm nhất.
Lời này hai người đều không nói, đương nhiên cũng chẳng có ai đoạt chỗ của cô ta. Cứ như vậy, Lý Hướng Vãn ngủ ở giữa, trên người cô ta có giấu bí mật, muốn có không gian riêng tư cho bản thân, nhưng mà cái thời đại này, đừng nói là có thể một mình làm một cái nhà trong thôn để ở, kể cả có xây rồi một cô gái như cô dám ở không?
Lúc này thường thức pháp luật còn không có phổ cập tốt tới mỗi nhà mỗi hộ, trong thôn vẫn sẽ có những kẻ đầu óc lệch lạc nhưng gan thì to, lúc đó có biết bao cô gái bị hại.
Nữ thanh niên trí thức tự lập môn hộ, không phải một lựa chọn sáng suốt.
Thực ra cũng bắt đầu có mấy thanh niên trí thức phân tán ở mỗi hộ gia đình nông dân, các cô mang theo lương thực ăn cơm cũng những người trong hộ.
Nam thanh niên trí thức thì không phải sợ gì cả, đơn giản chỉ là thói quen sinh hoạt khác biệt đem đến một số bất tiện mà thôi.
Nhưng nữ thanh niên trí thức thì không giống vậy, thời gian trôi qua lâu rồi, cũng có lộ ra có những người bị gia chủ làm hại.
Về sau vì bảo vệ thanh niên trí thức, tổ chức đều để người trong thôn xây nhà cho thanh niên trí thức, lúc bấy giờ ai mà may mắn thì còn có thể cấp cho chút trợ cấp phòng ốc, trưởng thôn cũng không hy vọng xảy ra chuyện gì. Dần dần trong thôn chỉ cần có phòng trống, thì đều dành để cho những thanh niên trí thức ở.
Huống hồ những thanh niên trí thức này cũng không hẹn ngày về thành, ở luôn trong nhà ở quê cũng không phải chuyện gì quan trọng.
Lập riêng một hộ là chuyện Lâm Ngọc Trúc đến cân nhắc cũng không thèm cân nhắc, Lý Hướng Vãn cũng không ngốc, cô ta lấy từ trong túi hành lí một tấm vải thô màu xanh đậm in hình con la, nói với hai người "Các cô có muốn dùng cái tấm vải thô này ngăn cách cái giường ra không?"
Cái giường này của các cô đối diện với cửa, buổi sáng nếu có ai mở cửa ra ngoài thì rất dễ bị thấy hết.
Theo Lâm Ngọc Trúc, thêm màn ngăn cho cái giường rất là cần thiết.
Người phương Nam đều rất chú ý sự riêng tư, cho dù là cùng giới cũng không tiện lộ sạch trước mặt nhau, Lâm Ngọc Trúc thấy cô ta lấy ra nhiều vải thô như vậy, còn đặc biệt mua lại có nhuộm màu, có thể thấy rằng đã sớm có chuẩn bị tốt rồi.