Trợ lý vội vàng quấn chăn lông dày cho họ, từ đầu đến chân bao chặt như bánh chưng, chỉ chừa lại mỗi cái miệng nhỏ để thở.
Hà Dĩ Hoan được người đỡ dậy, toàn thân vẫn còn run lên bần bật, nhưng vẫn cố ngoan cường vươn tay ra kéo lấy chăn của Sở Tụ, thều thào nói “Cô… cô…”
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hai người, ai nấy đều nín thở muốn nghe Hà Dĩ Hoan định nói gì. Vì chuyện này xảy ra quá đột ngột, quá kỳ lạ, ai cũng đang nghi hoặc không hiểu rốt cuộc đã có chuyện gì.
Nhưng Hà Dĩ Hoan lắp bắp mãi cũng không nói được nguyên nhân cụ thể. Cả đoàn như ngồi trên đống lửa, còn ánh mắt nhìn Sở Tụ cũng bắt đầu trở nên vi diệu, ai nấy đều ngầm suy đoán không thôi.
Cuối cùng, sau một hồi lấy hơi, Hà Dĩ Hoan mới nói được câu đầy tức tối
“Cô… cô có ngốc không vậy? Muốn cứu tôi thì cũng đâu cần phải nhảy thẳng xuống chứ Gọi người tới là được rồi Cô… cô có biết bơi không đó? ”
Sở Tụ vừa run vừa cười, miệng líu ríu “Tôi… tôi biết bơi, nhưng vừa nhảy xuống… bị lạnh đến choáng váng luôn, không những không cứu được cô, mà còn suýt đuối theo ”
Hà Dĩ Hoan nghe xong, không nhịn được bật cười, vừa cười vừa đỏ hoe mắt
“Cảm ơn cô thật đấy. Nếu là tôi thì chắc tôi không dám nhảy đâu…”
Trong lòng cô chợt dâng lên một cảm giác khác thường. Trong giới giải trí thực tế, một người như Sở Tụ bất chấp lạnh giá, bất chấp nguy hiểm để cứu người quả thực là lần đầu cô gặp được.
Lúc này mọi người mới vỡ lẽ Thì ra Hà Dĩ Hoan vô tình rơi xuống sông, còn Sở Tụ thì không chút do dự nhảy xuống cứu
Nhiệt độ ngoài trời chỉ có ba độ, gió rét cắt da, vậy mà Sở Tụ không chần chừ nửa giây đã nhảy xuống nước Đây là cái gì? Là tình huống cảm động đến rơi nước mắt Tình chị muội cảm thiên động địa đây mà
Giữa một trận “cầu vồng bảy sắc” lời khen không ngớt, Sở Tụ thầm cười trong lòng Lần này nhảy xuống cũng đáng lắm chứ đùa Không những phá được cái mác nữ phụ ác độc, mà còn được lên hình như anh hùng cứu người nữa Tính ra là lãi to rồi
Hai “con cá mặn” bị quấn thành bánh chưng nhanh chóng được mọi người ba chân bốn cẳng đưa lên xe. Hà Dĩ Hoan được đưa vào xe bảo mẫu cao cấp của mình, còn Sở Tụ vì không có xe riêng, đành lên chiếc minibus của đoàn phim.
Trên xe minibus, hệ thống sưởi bật mạnh hết công suất. Sở Tụ vẫn không ngừng run rẩy, Nhiễm Nhiễm vội vàng giúp cô cởi bỏ phục trang, thay bằng quần áo sạch sẽ, rồi lại quấn thêm chăn lông dày, còn ép cô uống liền hai ly canh gừng. Đến lúc này, Sở Tụ mới cảm thấy như vừa sống lại lần nữa.
“Chị, đỡ hơn chút nào chưa?” Nhiễm Nhiễm lo lắng nhìn cô hỏi.
Sở Tụ cuộn mình trong chăn, khẽ vẫy tay ra hiệu mình không sao.
Thấy cô như vậy, Nhiễm Nhiễm cũng không hỏi thêm gì nữa, chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh bầu bạn.
Một lát sau, người phụ trách gõ cửa xe, nói đạo diễn bảo tài xế đưa họ về khách sạn nghỉ ngơi trước. Nếu cảm thấy không khỏe thì sẽ sắp xếp đưa đi bệnh viện kiểm tra.
Sau khi nằm nghỉ một lúc, Sở Tụ cảm thấy cơ thể không có gì bất ổn, liền nói không cần đến bệnh viện.
Trên đường về khách sạn, Nhiễm Nhiễm nín nhịn mãi, cuối cùng vẫn nhịn không được hỏi “Chị, sao chị Hoan lại rơi xuống nước vậy?”
Sở Tụ đoán Hà Dĩ Hoan là rơi xuống đúng như trong nguyên tác tiểu thuyết, nhưng ngoài miệng thì đáp “Chắc là đứng không vững, chỗ đó hơi gồ ghề.”
Nhiễm Nhiễm lại nhỏ giọng “Cũng đâu nhất thiết chị phải nhảy xuống, ở đó nhiều người như vậy, bao nhiêu nam còn đứng quanh mà…”
Sở Tụ chỉ cười cười “Lúc ấy gấp quá, không kịp suy nghĩ nhiềụ”