Giang Vọng lập tức đưa tay giữ chặt lấy chân cô, lòng bàn tay nóng rực như lửa đốt. Giọng anh trầm thấp ẩn chứa nguy hiểm “Còn động đậy nữa thì có tin tôi bẻ gãy chân cô không?”
Lâm Yên nhướng mày bật cười “Chó sủa.”
“Bôi thuốc đi, nhẹ tay một chút.”
Giang Vọng nghiến răng nghiến lợi mở hộp thuốc ra, không tình nguyện lấy lọ thuốc cùng tăm bông ra, trong lòng đầy bực tức mà bôi thuốc cho Lâm Yên.
Đầu gối cô bị đỏ bừng một mảng lớn, là do lúc nãy bất ngờ quỳ xuống quá mạnh mà bị thương.
Nhà Lâm Yên rất có tiền, cô chẳng có gì làm liền tiêu tiền lên chính mình, dưỡng bản thân đến mức kiều quý, da thịt trắng như tuyết, mềm mịn đến nỗi chỉ cần véo nhẹ là có thể hằn dấu đỏ.
Lâm Yên lười biếng tựa vào ghế, sống lưng dựa lên lớp đệm mềm mại. Cảm giác lành lạnh từ thuốc mỡ truyền đến trên đầu gối khiến cô thoải mái nửa nhắm mắt.
Bàn tay Giang Vọng nổi rõ gân xanh, cầm lấy tăm bông rồi đột nhiên ấn mạnh xuống.
Cơn đau lập tức lan ra.
Lâm Yên giơ chân lên, không chút do dự đạp thẳng “To gan.”
Giang Vọng bị đạp đến lảo đảo, chống hai tay xuống tấm thảm lông mềm.
Vì cú đá bất ngờ khiến mép váy của Lâm Yên khẽ vén lên. Từ góc độ của Giang Vọng có thể vừa vặn thấy được quần lót ẩn hiện bên trong.
Ánh mắt Giang Vọng tối sầm lại, cảm giác dòng máu trong người bỗng dưng sôi trào một cách bất thường.
001 lập tức sáng mắt đầy sùng bái “Wow, ký chủ. Ngầu quá, không lệch vai chút nào luôn.”
Lâm Yên hờ hững vuốt nhẹ mái tóc dài đen nhánh “Biểu diễn đúng bản sắc thôi.”
Ba tiếng sau bên ngoài vang lên ba tiếng gõ cửa có quy củ “Đại tiểu thư.”
Lâm Yên khẽ liếc Giang Vọng một cái, đôi mắt đẹp ánh lên vẻ biếng nhác, tay khẽ vẫy “Hết giờ rồi, cút đi.”
Giang Vọng đứng dậy nhặt chiếc áo thun trắng bên cạnh, tùy tiện mặc vào rồi đi thẳng về phía cửa. Khi tay vừa chạm vào chốt cửa, giọng nói mềm mại nhưng lười nhác phía sau chợt vang lên
“Từ từ.”
Giang Vọng khựng lại quay đầu nhìn.
Lâm Yên lười nhác đứng dậy khỏi ghế, chân trần bước trên tấm thảm lông sang trọng. Cô ngẩng cằm, vẻ mặt kiêu ngạo “Hôm nay không cần chui lỗ chó ra ngoài nữa, bổn tiểu thư đang vui nên cho phép anh làm người một ngày.”
Lâm Yên để ý đến Giang Vọng, nhưng anh sống chết không chịu theo cô, khiến cô vừa giận vừa hận. Bà nội Giang Vọng bị bệnh nặng, cần tiền phẫu thuật gấp. Lâm Yên nhân cơ hội ép giá, ký kết giao dịch với anh, nhục nhã anh đến cùng cực. Trước đây mỗi lần rời đi là Giang Vọng đều phải bò ra từ lỗ chó.
Giang Vọng “…”
Người phụ nữ này lại phát điên gì nữa đây?
Không thèm trả lời, anh lạnh lùng mở cửa bước ra. Bên ngoài có hai người hầu, một người dẫn Giang Vọng ra khỏi biệt thự, người còn lại thì bước vào dọn dẹp đống lộn xộn trong phòng.
Lâm Yên một mình bước đi trên hành lang dài vắng lặng, cuối cùng không nhịn được mà hét lên một tiếng chói tai, giống như một ngôi sao băng vút qua bầu trời, lao nhanh về phía trước.
“Tiểu phi cơ cất cánh ”
Giặc đến thì đánh, nước dâng thì đắp đê, xe đến trước núi ắt có đường. Lâm Yên tin chắc cô nhất định sẽ tìm được cách hoàn thành nhiệm vụ và rời đi. Ai mà ngờ sau đó lại liên tiếp thất bại.
Với tâm thế của một sinh viên hiện đại vô tư lự, cô chẳng hề hoảng hốt, ngược lại còn cảm thấy lần xuyên sách này thực sự thú vị.
Chạy một mạch lên lan can tầng hai, Lâm Yên đưa mắt nhìn xuống phòng khách bên dưới. Phòng khách lộng lẫy, vô cùng rộng lớn, ước chừng vài trăm mét vuông, cũng gần bằng nhà cô ở thế giới thực.
Lâm Yên lấy điện thoại ra chụp một bức ảnh phòng khách rồi đăng lên mạng xã hội.
Dòng trạng thái "Tôi không cần quá nhiều tiền, tôi chỉ cần thật nhiều tình yêụ"
Một ngày trôi qua.