Chương 18
hiện tại coi hưu mộc như ngày nghỉ có phép.
Lâm Thư Uyển nói "Là Yểu Yểu mời muội đến nhờ huynh đi cùng tỷ ấy đến Vĩnh Ninh hầu phủ.
Bên nhà mẹ đẻ tỷ ấy thúc giục tỷ ấy đến tận nhà để xin lỗi." Tuy lời nói không rõ ràng lắm nhưng Thẩm Giai vẫn hiểu được.
Đỗ Yểu Yểu câu dẫn biểu ca Tống Hành Giai, với tính cách tính toán chi li của cô cô Đỗ thị nhà nàng thì sao có thể cứ để yên như vậy được.
"Muốn nhờ người khác giúp đỡ thì sao nàng ấy không tự đến đây?" Thẩm Giai hỏi ngược lại.
Ngữ khí rất đương nhiên khiến Lâm Thư Uyển nhất thời không biết nói gì.
Có lẽ là do mấy hôm trước hắn làm tiểu quan kia hộc máu dọa sợ nàng rồi.
Thẩm Giai cảm thấy có chút phiền não "Muội nói với nàng ấy, tự nàng ấy đến đây đi." "Được." Lâm Thư Uyển nhận ra Thẩm Giai đang không kiên nhẫn.
"Còn nữa, chuyện của ta với nàng ấy, muội đừng quản nhiềụ" Thẩm Giai nhanh chóng bổ sung.
Ngực Lâm Thư Tuyết nhói lên.
Mới mấy ngày không thấy, biểu ca đã không còn chát ghét Đỗ Yểu Yểu như trước.
"Vậy nếu như không còn chuyện gì nữa thì muội đi trước." "Ừm." Thẩm Giai cũng không giữ lại.
Đỗ Yểu Yểu vủi vẻ chờ đợi tin vui của Lâm Thư Uyển, kết quả lại chờ được tin biểu muội không từ mà biệt.
"Lúc biểu tiểu thư rời khỏi thư phòng của đại nhân, sắc mặt không được tốt cho lắm.
Đi thẳng ra ngoài lên xe ngựa hồi phủ." Ngân Diệp bẩm báo.
"A?" Đỗ Yểu Yểu kinh ngạc.
Sẽ không phải là vì nói giúp cho nàng nên mới bị mắng đấy chứ?
"Muội ấy có nhắn lại gì không?" "Có." Ngân Diệp nói "Đại nhân muốn tự phu nhân đi qua nói chuyện." Nhưng quan trọng là nàng không muốn tự mình đối mặt với hắn Đỗ Yểu Yểu thờ dài, lại hỏi "Đã uống hết bát canh đó chưa?" Ngân Diệp lắc đầụ Không đúng nha, Đỗ Yểu Yểu buồn bực.
Trong sách, Thẩm Giai có một sở thích nhỏ, hắn thích ăn đồ ngọt.
Bình thường hỉ nộ không lộ rõ nhưng đằng sau hắn lại có khẩu vị như vậy.
Có lẽ là do biết bát canh đó do nàng làm nên hắn mới không muốn uống đi.
Thiếu chút nữa thì bị thê tử mình đội nón xanh cho, lại còn phải đi cùng đến tận nhà đối phương để xin lỗi.
Ha, cho dù chỉ là thê tử trên danh nghĩa đi chăng nữa thì đối với nam nhân mà nói, đó cũng là một chuyện nhục nhã.
Càng đừng nói đến chuyện hắn là quan lớn nổi tiếng hung ác.
Cẩu nam nhân, bị đội nón xanh vài năm rồi mà vẫn chưa quen hả Càng ngày càng khó mà Đỗ Yểu Yểu ranh ma, mãi tận đến lúc mặt trăng ló mặt mới chậm rãi ra khỏi phòng.
Thẩm Giai không ở trong trong thư phòng mà đến phòng ngủ ngủ.
Nàng đành phải mặt dày đi gặp hắn.
Nam nhân thối mỗi ngày đều liều mạng làm việc mà nay lại nghỉ sớm như thế.
Đỗ Yểu Yểu không thể không hoài nghi là do hắn cố ý dành thời gian ra để gây khó dễ cho nàng.
Đỗ Yểu Yểu ăn mặc kín mít, biểu hiện mục đích đến gặp cực kỳ trong sạch, tuyệt đối không có ý muốn câu dẫn.
Vẻ mặt nàng vô cảm, lần trước nàng ở thư phòng mở rộng hai chân chảy nước như suối mà hắn thà đi tắm rửa dập lửa cũng không chịu làm với nàng.
Có lẽ là do nàng không phải người hắn muốn thượng.
Vẫn nên thành thành thật thật cầu xin người giúp đỡ thì hơn, mong rằng nam chính sẽ giơ cao đánh khẽ, giúp