Chương 4
được sắc mặt nam chính nên cũng không muốn tùy tiện đắc tội bạn hắn làm gì.
Dùng chân để nghĩ cũng biết hai tên này nhất định cũng bất bình thay cho nam chính, không vừa mắt với nàng.
Đợi sau khi hai người đó đi, Đỗ Yểu Yểu sai Ngân Diệp đi nói với tiểu tư ở thư phòng của Thẩm Giai, bảo hắn làm việc xong thì đến gặp nàng, nàng có việc cần tìm.
Đỗ Yểu Yểu từ từ tản bộ, rèn luyện cơ thể, suy nghĩ xem lát nữa phải đối phó với nam chính thế nào.
Sở Đắc và Lâm Thư Ngạn vào thư phòng của Thẩm Giai, sau khi nói xong công vụ, Sở Đắc dùng bàn tay mập mạp gạt nắp chung trà, khách khí nói "Thẩm huynh, hiền đệ có chuyện muốn nhờ." Sở Đắc là con thứ năm của đương kim hoàng đế, cùng với Thẩm Giai làm việc dưới quyền của Thái tử, thường ngày đã quen muốn gì được nấy, làm gì có khách sáo như vậy?
Thẩm Giai đoán không phải là chuyện gì tốt nên lạnh nhạt hỏi "Có chuyện gì?" Sở Đắc cười ha ha "Vừa rồi ta nhìn thấy một tỳ nữ xinh đẹp ngoài vườn nhà huynh, tướng mạo, vóc dáng thật là..
Dám hỏi Thẩm huynh, nếu huynh không tiện hưởng thụ thì có thể tặng ta không?" Thẩm Giai từng nhận mỹ nhân, nhưng lại chưa từng hưởng thụ, vì Đỗ Yểu Yểu là một nữ nhân hay ghen.
Nàng cho phép Thẩm Giai xã giao trong quan trường nhưng không cho phép hắn đụng vào nữ nhân khác.
Còn chính nàng, trong nhà ngoài nhà đều có nam nhân.
Thẩm Giai nghĩ 'Sở Đắc đã quen phong nguyệt, ôm vô số mỹ nhân, sẽ không rung động vì một nữ tử bình thường, sao tỳ nữ trong phủ lại có thể lọt vào mắt hắn ta sao?' "Rất đẹp hả?" Thẩm Giai nhìn Lâm Thư Ngạn.
Lâm Thư Ngạn là một thư sinh thành thật, y gật đầu "Quả thực là hiếm thấy." Thẩm Giai nửa tin nửa ngờ, sai tiểu tư "Mang người tới đây, ta hỏi thử." Đỗ Yểu Yểu đi vào phòng cởi áo khoác xuống, lò lửa trong thư phòng cháy rực, phòng ấm như mùa xuân.Nàng vận động bên ngoài một lúc, trán rịn mồ hôi, hai má ửng hồng.
Vì ôm tâm tư lấy lòng nam chính nên quần áo nàng mặc bên trong đều được suy tính cả.
Ngực đầy đặn, eo vô cùng nhỏ, vạt váy thướt tha quét trên sàn nhà.
Mùi thơm nhẹ bay tới trước.
Thẩm Giai ngửi thấy mùi quen thuộc, còn chưa kịp cẩn thận suy nghĩ thì Đỗ Yểu Yểu đã vào phòng.
"Ực." Sở Đắc nuốt nước miếng.
Thẩm Giai nhìn Đỗ Yểu Yểu, lại nhìn Sở Đắc, cau mày.
Ánh mắt Sở Đắc dính lên người Đỗ Yểu Yểu, chỉ vào nàng mà nói "Thẩm huynh, đây chính là tỳ nữ mà ta nói." Thẩm Giai đứng dậy đi đến trước mặt Đỗ Yểu Yểu, cản tầm mắt của hai người kia, nghiêm mặt nói "Đây là tiện nội." Sở Đắc ngơ ngẩn, không dám tin mà hỏi "Đây là Đỗ Yểu Yểu sao?" Sở Đắc ngạc nhiên kêu tên nàng Thẩm Giai không đổi sắc mặt, tỏ vẻ chắc chắn.
Đỗ Yểu Yểu chuyển bước, nhún người với hai người đối diện, rũ mi mắt nói "Trước đó chỉ đùa với hai vị thôi, xin thứ lỗi." Thẩm Giai ngạc nhiên nhìn Đỗ Yểu Yểụ Hiểu chuyện thật đấy.
Trước đó Sở Đắc đã dùng ánh mắt như vậy nhìn Đỗ Yểu Yểu, lại dùng giọng điệu như vậy bàn luận về nàng.
Dù là bạn của hắn ta, Lâm Thư Ngạn cũng hơi ngại, hắn ta trả lời "Không có gì, không ngờ lại là tẩu tử, là chúng ta không có mắt, không nhìn ra được." Sở Đắc cũng biết lý lẽ vợ của huynh đệ, không thể làm nhục.
Hắn