Mấy người thanh niên trí thức đứng ở trên sườn núi phục hồi tinh thần lại, Lâm Bạch Tuấn đẩy cánh tay Khương Yến Đường, đùa cợt mà hét to một tiếng “Xong rồi, chờ chút nữa Tô Hiểu Mạn cô ta lại đến dây dưa với cậụ”
Lòng Tư Mã Chiêu người qua đường cũng thấy .
Lúc này Khương Yến Đường rốt cuộc mới ngẩng đầu, thấy Tô Hiểu Mạn từ bên kia đi tới, trong một cái chớp mắt không khỏi trố mắt ra.
Chơng 8
Quyết định mấy đứa con dâu trong nhà thay phiên nhau đi đưa cơm, người thứ nhất thay phiên đi chính là Tô Hiểu Mạn, giữa trưa đi đưa cơm, Tôn Mai trợn mắt trợn mũi trừng Tô Hiểu Mạn rất nhiều lần, nhân tiện còn cảnh cáo cô vài lần.
“Cô không được ăn vụng, nếu như bị tôi phát hiện…”
Tô Hiểu Mạn hoàn toàn xem lời bà nói như gió thoảng bên tai.
“Cầm.”
Tô Hiểu Mạn xách theo giỏ tre chứa đầy đồ ăn, dưới ánh mắt xem kịch vui của chị dâu thứ hai mà ra khỏi cửa.
Chị dâu thứ hai nghĩ thầm chó không đổi được bản tính ăn phân.
Chờ xem Tô Hiểu Mạn sẽ vì thanh niên trí thức Khương mà gây ra chuyện cười.
Tô Hiểu Mạn mang theo đồ ăn hướng đến phía núi, đường đi đều là bờ ruộng nhỏ hẹp, chỉ cho khoảng một người đi qua được, lúc đi cần phải cẩn thận một chút, rất dễ bị trượt chân.
Xuyên qua vài mẫu ruộng lúa, Tô Hiểu Mạn xách theo giỏ tre trong tay, kéo một nhánh cây bò lên sườn núi.
Sau khi cô đi lên phát hiện bên sườn núi bên này có vài cây dâu tằm, vào tháng 4 trên cây điểm xuyết những quả dâu tằm đỏ đen, rất ngọt, rất nhiều trẻ con trong thôn thích tới vặt, không tới mấy ngày đã vặt không còn một quả.
Cây dâu tằm này là cây dâu cái, cũng là cây dâu, lá cây có thể dùng để nuôi tằm.
Bên đại đội Thanh Hà bọn họ ít nuôi tằm, chỉ có người ở huyện kế bên mới thích nuôi tằm, có tay nghề nuôi tằm.
Tô Hiểu Mạn hái được vài cái lá dâu, ngón tay vuốt ve qua gân lá cây, bỗng dưng nhớ tới việc ngốc trước kia mình từng làm.
Từng là thiên kim tiểu thư giả Tô Hiểu Mạn từng tự tay nuôi tằm.
Vì chuẩn bị cho sinh nhật của mẹ mình, cũng để biểu đạt tấm lòng hiếu thảo của chính mình, cô đi theo một vị sư phụ già để học tập, tự tay nuôi một đám tằm, nuôi tằm nhả tơ, dệt thành tơ lụa, vì cha mẹ và em trai may một bộ quần áo, cũng làm cho chính mình một bộ sườn xám.
Chẳng qua cuối cùng cũng chẳng chiếm được thứ tốt gì, còn được nghe một câu trào phúng toàn thân lụa hoa giả, chẳng phải người nuôi tằm .
Hai câu thơ này ngược lại dùng để cười nhạo đang yên đang lành làm một vị thiên kim tiểu thư lại chẳng làm, tự dưng đi hạ mình làm mấy việc khổ sở hạ tiện.
Tô Hiểu Mạn tùy tay để vài phiến lá vào giỏ tre, tiếp túc đi về hướng đoàn xã viên đang làm việc.
Lúc cô tới nơi, không ít người đã nghỉ tay làm việc ngồi ở dưới tán cây hóng mát, có người đội mũ rơm, có người mang khăn trùm đầu, các công cụ làm việc như cái cuốc lưỡi hái đều bị ném tùy tiện dưới đất, lúc này không ít người tới đưa cơm, trong không khí lững lờ trôi nổi mùi hương đồ ăn.
Tô Hiểu Mạn chào hỏi Tô đại ca, rồi sau đó chẳng tốn bao nhiêu sức đã phát hiện “Tạ Cẩu Tử” mặt mày xám tro trong đám người, dáng anh cao, lại gầy như bộ xương, rất dọa người, ông Tạ và Tạ lão tam đứng ở cách đó không xa.
“Hôm nay con tới đưa cơm à.” Ông Tạ ngẩng đầu híp mắt dưới ánh mặt trời, gọi cô một tiếng.
Tô Hiểu Mạn gật đầu, đem đồ ăn cô mang tới chia cho người nhà họ Tạ, cô chia vô cùng công bằng, đồ ăn của mấy người ra sức lao động không kém bao nhiêu, cho dù ai cũng không nhìn ra chút sai lầm nào, cuối cùng để lại cho chính mình phần ít nhất.
Ông Tạ nhìn đồ ăn trong chén, vừa lòng gật đầụ
Tạ tam ca không nói gì, cúi đầu ăn cơm.