Tính cách Tạ Minh Đồ cố chấp tàn ác điên cuồng, dung mạo cực kì giống chú hai nhà họ Khương đẹp như trăng sáng, nhưng khí chất của hai người bọn họ lại hoàn toàn bất đồng, đúng là bởi vì cách làm việc của Tạ Minh Đồ kém xa với vị chú hai như bạch nguyệt quang của Khương gia, làm cho người nhà họ Khương vô cùng không thích.
….
nan Người đàn ông tuấn mỹ nhưng hung ác nham hiểm?
Biểu tình Tô Hiểu Mạn lúc này trở nên cực kỳ cổ quái, người đàn ông cao gầy trước mắt cô nhìn ra được có vẻ anh ta cao hơn 1m8, nhưng dáng vẻ cực kì kém, xúc vai cúi đầu, gầy trơ cả xương, ăn mặc một bộ quần áo xám xịt rách nát có ba bốn mảng vá, đầu tóc rối bù lộn xộn như con nhím, trên mặt râu ria xồm xoàm, cực kì giống mấy kẻ ăn mày nghèo túng trên đường.
Đây là… Người đàn ông tuấn mỹ nhưng hung ác nham hiểm?
Người đàn ông tuấn mỹ?
…. Đẹp?
Tô Hiểu Mạn “...”
Với dáng vẻ này mà Tạ Minh Đồ xuất hiện ở trước mặt anh hai nhà họ Khương, cho dù anh hai nhà họ Khương có đeo kính hiển vi cũng tuyệt đối không thể nhìn ra được rằng anh ta lớn lên giống cậu hai nhà mình, là đứa con ruột nhà bọn họ bị tráo đổi.
Khóe miệng Tô Hiểu Mạn giật giật, đột nhiên nhớ tới biến cố duy nhất xảy ra sau khi nữ chính Tô Lị Lị trọng sinh là Tô Hiểu Mạn gả cho Tạ Minh Đồ.
Chẳng lẽ là do… kẻ ghét nghèo yêu giàu như Tô Hiểu Mạn ghét bỏ Tạ Minh Đồ lôi thôi nghèo túng nên mới sửa soạn lại cho anh ta, cắt tóc cạo râu, vậy nên mới bị anh hai nhà họ Khương về quê thăm người thân nhận ra.
….
Tô Hiểu Mạn “...”
Bị Tô Hiểu Mạn nhìn, Tạ Minh Đồ co rúm lại rồi cúi thấp đầu, thế nhưng Tô Hiểu Mạn nhìn ra trên người người đàn ông cao lớn này hai chứ “đáng thương”.
Đời trước làm thiên kim giả trong hào môn cũng cảm thấy anh ta thật sự rất thảm.
Tô Hiểu Mạn không thân với cha mẹ ruột lắm, bố mẹ nuôi kia thì ghét bỏ, cho dù từ nhỏ đã không được người nhà yêu thương thì trên mặt vật chất cũng chẳng thiếu cái gì.
Mà người ở trước mắt…
Tô Hiểu Mạn quay đầu đi đánh giá hoàn cảnh trong nhà, ước chừng mười mấy mét vuông, bên cạnh có một ngăn tủ dùng để ngăn cách thành hai phòng, không có cửa sổ, phía dưới mái hiên chỉ có mấy cái lỗ thủng trên tường, có chút tia nắng mặt trời chiếu vào thông qua mấy lỗ thủng trên tường đó.
Gian nhà ở tối tăm u ám này, là chỗ ở của Tạ Minh Đồ.
Chiếc giường gỗ dưới thân cô chỉ cần khẽ cựa là vang lên tiếng kẽo kẹt xưa cũ, Tô Hiểu Mạn ngủ ở trên chiếc giường này, sợ giây tiếp theo nó sẽ sụp xuống, bên cạnh là chiếc bàn gỗ nát và mấy tấm ván gỗ đóng thành ghế, bàn gỗ gồ ghề lồi lõm, trên tường đất dán tấm tranh tuyên truyền đã biến thành màu đen.
Nhìn vị “thiếu gia thật” gầy tới gần như chỉ còn mỗi bộ xương, Tô Hiểu Mạn chỉ cảm thấy hỗn độn phức tạp, những cái oán giận, bất mãn, thương tâm, khổ sở trong lòng đó… đều bị cảnh ngộ trước mắt làm tan đi rất nhiềụ
nan Hiện tại cô đã là cô gái nông thôn thập niên 70 Tô Hiểu Mạn.
Tô Hiểu Mạn nhìn chằm chằm vào Tạ Minh Đồ, cô căn bản không thể tưởng tượng ra nổi người đàn ông râu ria xồm xoàm trước mắt này đến tột cùng sẽ là một người đàn ông “tuấn mỹ” như thế nào được?
Đối phương cúi đầu, Tô Hiểu Mạn chỉ có thể nhìn ra hai hàng lông mi của người này như thể lông quạ vậy, vừa đen vừa dài, mà đồng dạng…. tóc của anh cũng vừa đen vừa rối, râu cũng vậy nốt.
“Có thể cho tôi thêm một chén nữa không?”
Vừa rồi Tô Hiểu Mạn đã uống xong chén nước cơm này, đúng là nước cơm hàng thật giá thật, gần như tất cả toàn là nước, số gạo bên trong có thể đếm được trên đầu ngón tay.