Anh không nghĩ tới cô gái tên Tô Hiểu Mạn này thế mà ăn, cô sẽ uống nước cơm anh đưa cho? Rõ ràng lần trước cô ấy còn đập bỏ chén.
Không ngờ rằng cô ấy không chỉ có ăn, thế nhưng còn hỏi anh muốn thêm chén nữa.
TM đồ cúi đầu, trong ánh mắt xuất hiện chút cảm xúc tối nghĩa, anh rót nước cơm trong nồi sành vào chén sứ, rồi sau đó lấy thêm một cái chén nữa, rót số nước cơm còn lại trong nồi sành vào đó.
Để ở trước mặt anh là một chén “cháo” và một chén “nước cơm”.
Chén cháo kia có thể thấy rõ ràng từng hạt gạo trắng bóng, mà đây là chén cháo thật sự, bà chén nước cơm bên cạnh chỉ là chén nước màu xám trắng.
Tạ Minh Đồ lấy một cái thìa, múc một thìa nhỏ ở chén cháo cho vào chén nước cơm kia.
Làm xong chuyện này, Tạ Minh Đồ dáng người cao gầy lại quay đầu hướng về phía ngăn tủ kia mà nhìn, trên ngăn tủ có một hai tấm ván gỗ nhô lên, lộ ra một cái khe hở lớn, có thể nhìn thấy Tô Hiểu Mạn trên giường cách đó không xa.
Lúc mà Tạ Minh Đồ nhìn về phía đó, vừa khéo Tô Hiểu Mạn ngẩng đầu lên cười một chút.
Nụ cười kia vừa sạch sẽ vừa xinh đẹp, làm anh không khỏi ngẩn ra một chút, bỗng nhiên nhớ tới cái tay mới bắt lấy tay mình hồi nãy.
Tạ Minh Đồ thu hồi tầm mắt, nhìn về phía chén cháo và chén nước cơm trên bàn.
Anh lại đưa tay lấy cái thìa, múc thêm hai thìa cháo bỏ vào chén “nước cơm”
Ngay sau đó, Tạ Minh Đồ bưng lên cái chén kia của mình, một hơi uống hết chén cháo đặc sệt.
Uống xong rồi anh bưng nước cơm ra cho người phụ nữ bên ngoài.
Tô Hiểu Mạn nhận lấy nước cơm, nhìn chén canh suông quả thủy trong tay, lại không nhịn được mà đồng tình với Tạ Minh Đồ, ăn thứ như vậy, đối phương có thể cao tới tận một mét 8 mấy đúng là không dễ dàng chút nào.
Chén nước cơm này so với chén ban nãy đặc hơn chút ít, có thể thấy rõ ràng vài hạt gạo màu trắng trong chén.
Ngọt thanh.
Ăn gạo thật ngon.
Thế mà trong lòng cô đột nhiên có chút cảm động.
Sau khi miễn cưỡng xem như “ăn uống no đủ” xong, Tô Hiểu Mạn mạnh mẽ đè xuống nỗi xúc động muốn đi làm người đàn ông này cạo bỏ râu, nằm ở trên giường nghỉ ngơi, tuy rằng sốt cao đã hạ rồi, nhưng mà thân thể lại rất yếu ớt mệt mỏi, cô mới tới đây thôi, tạm thời không nên hành động thiếu suy nghĩ.
Nhà họ Tô.
Cha của Tô Hiểu Mạn là Tô QUốc Đống đang hút thuốc lá sợi, đi qua đi lại ở trong phòng, thở ngắn than dài liên tục, ông đang phát sầu thay cho cô con gái nhỏ của mình.
Trong nhà có ba thằng tiểu tử thối, ông cũng chỉ có mỗi một đứa con gái như vậy, từ nhỏ đã được sủng ái nhiều, trước đây người đầu tiên trong nhà họ Tô phản đối Tô Hiểu Mạn gả cho Tạ Minh Đồ là ông, nhưng mẹ của Tô Hiểu Mạn là Liễu Thục Phượng lại nhất quyết gả con gái qua đó.
Tô QUốc Đống phun ra một miệng khói, nói với vợ mình “Mạn Mạn thích thanh niên trí thức khương kia, bà lại không phải không biết, sao cứ phải bắt ép nó gả tới nhà họ Tạ… Đứa con gái chúng ta nuôi từ nhỏ tới lớn, bà nhìn mà xem, bà nhìn xem hiện tại nó sống như thế nào, hai ngày nay còn bị bệnh.”
“Tôi cũng chỉ có mỗi một đứa con gái như vậy, sao tôi không đau lòng cho được?”
Liễu Thục Phượng là chủ nhiệm đội sản xuất phụ nữ, làm việc lúc nào cũng hấp tấp, nghe vậy không thèm để ý chút nào mà nói “Phải làm Hiểu Mạn chịu đựng chút khổ sở nó mới biết sai ở đâu được.”
“Nó có thể tương xứng được với tên thanh niên trí thức Khương kia sao? Người ta có để nó vào mắt không? Nó vẫn còn nghĩ đến tên họ Khương đó, sao nó không biết trời cao đất dày là gì Không biết sai chỗ nào cả ”