Cố Thùy Vũ buông một câu rất tự nhiên:" Vậy là nó hỏng vì việc công rồi, tiền sửa chữa cứ báo cáo lên trên đi"
Thương Tịnh cảm kích nhìn anh.
Cố Thùy Vũ cười với cô, vỗ vỗ vai cô, "Cô bé, tinh thần hăng hái lắm"
Nếu đổi lại là một người khác, một nụ cười của anh, một cái vỗ vai của anh cũng có thể khiến cho người phụ nữ đã kết hôn lập tức nảy sinh loại cảm giác kích động muốn ly hôn, tiếc rằng dây ăng ten tiếp thu Thương Tịnh quá kém, "Cảm ơn thủ trưởng"
Buổi tối một tháng sau, Cố Thùy Vũ ngồi ở vườn hoa trong căn nhà tại thành phố S nhận điện thoại của vợ, Chu Vân: "Thùy Vũ, chủ nhật anh có rảnh không?"
"Ừ, có chuyện gì, có thể phải tới văn phòng một lát" Cố Thùy Vũ vừa phải tiếp rượu khách về, đã tắm táp nhưng mùi rượu vẫn chưa tỏa hết, anh lười biếng ngồi trên ghế mát xa, khẽ lắc mái tóc ẩm ướt, vừa xem tài liệu, vừa nghe điện thoại của cô ta.
"Không phải quá nhàm chán sao?" Chu Vân cười khẽ.
"Vậy sao?"
Hai người khẽ cười, rồi trầm mặc trong giây lát, Chu Vân tiếp tục chủ đề: "Việc ấy, có chuyện này, em muốn nhờ anh giúp"
"Em nói xem"
"Chu Trì, thằng bé nói muốn đi xem mắt" Giọng nói của Chu Vân rất lo lắng cho em trai ruột của mình.
"Xem mắt?" Từ lồng ngực của Cố Thùy Vũ rung lên vì cười, cậu em vợ này không phải vừa mói lên đại học thôi sao? Vả lại, lúc ở thành phố S, Chu Vân cũng từng nhắc qua nhưng anh lại quên mất.
"Ôi, không biết nó nghĩ cái gì nữa, đột nhiên nói muốn đi xem mắt, lại còn nói đã hẹn thời gian gặp mặt, cái gì mà cô gái nó hẹn lần này rất đáng tin, nó nhất định phải đi gặp lần này...mẹ nghe được cũng không biết phải làm gì, mẹ không khuyên được nó, sợ nó nhất thời kích động, chớp nhoáng tổ chức đám cưới thì chết"
Đám trẻ bây giờ nghĩ gì thê không biết? Cố Thùy Vũ cảm thấy mình thật sự già rồi, ngay cả bản thân anh 10 năm về trước cũng làm gì có suy nghĩ sẽ kết hôn đâu? Ngay cả nghĩ liều cũng không!
"Vì thế.... Thùy Vũ, anh có thể.... tới ngó qua một chút, tiện thể nói với nó, sao nó có thể tìm bạn gái ở thành phố S được, nó bị ba mẹ chiều thành hư rồi, giờ có nói gì cũng không lọt được vào đầu nó, chỉ có lời nói của anh thì nó may ra còn nghe lọt" Cô nói một cách tương đối uyển chuyển, lấy nhau đã hai năm, Chu Trì và Cố Thùy Vũ ở cùng nhau tổng cộng không quá hai mươi bốn tiếng đồng hồ, Chu Trì không phải phục anh, mà là sợ anh.
Cố Thùy Vũ suy nghĩ một lúc, rồi đồng ý: "Khi nào?"
"Chủ nhật tuần này"
"Được, em cho anh số nó"
Chu Vân vội vàng nói: "Tốt quá, cảm ơn anh, Thùy Vũ"
"Ừm, chốc nữa anh gọi điện cho nó"