Cố Thùy Vũ tháy biểu tình cứng ngắc của cô, khóe miệng anh mơ hồ giật giật, biết cô nhất định đã nhận ra mình, anh tò mò tiếp theo cô sẽ phản ứng thế nào thì đã thấy cô làm như không có chuyện gì xảy ra, nghiêng đầu, lại nhìn cậu em rể của anh, ngầm cắn răng nghiến lợi cười cười, "Anh rể anh đối xử với anh thật tốt" Hừm, giờ còn có ông anh rể nào bận tâm tới chuyện chung thân đại sự của em rể sao!
...Cô bé này tâm lý đúng là vững vàng thật đấy. Thị Trưởng Cố hiếm khi biểu dương một người nào đấy.
Thật ra, Thương Tịnh cũng có cái lý của mình, dân thường có thể nhớ Quan lớn, nhưng Quan lớn không nhất thiết phải nhớ dân thường. Anh đường đường là Phó thị trưởng, cả ngày không biết phải gặp bao nhiêu người xa lạ, bọn họ gặp nhau từ một tháng trước, cô hoàn toàn không nên tự mình đa tình cho rằng anh còn nhớ cô. Hoàn cảnh này, vẫn cứ là 36 kế, chạy là thượng sách!
Quyết định xong, Thương Tịnh nói đôi ba câu, tìm cớ kéo Hứa Oánh Oánh đi mất. Bàn tay Chu Trì cứng đờ giữa không trung, trơ mắt nhìn hai người chạy biến mất sau cánh cửa kính.
Cố Thùy Vũ cuối cùng không nhịn được, cười phá lên.
Chu Trì không hiểu nổi anh rể cười cái gì, nhưng cậu ta có cảm giác anh ấy hiếm khi vui vẻ như thế, vì vậy cậu có phần "thụ sủng nhược kinh".
Cố Thùy Vũ cười, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trông thấy bóng dáng ai đó đã băng qua đường chạy mất, nơi đáy mắt anh thoáng lóe sáng.
Ở bên này, Hứa Oánh Oánh cũng không hiểu tại sao mình bị cưỡng chế kéo ra ngoài, dọc đường không ngừng la lên, "Này, này, cậu gặp quỷ hả? Sao đột nhiên lại chạy ra ngoài? Rốt cục xảy ra chuyện gì hả?!"
Thương Tịnh xác định không còn trông thấy quán cà phê nữa mới thở phào nhẹ nhõm, cô chán nản buông cánh tay Hứa Oánh Oánh ra, "Ôi, đừng hỏi nữa, mình đang phiền chết đi được" Hiếm khi gặp dược một người có gương mặt trẻ con hợp ý mình, vậy mà anh ta lại là em rể của Phó thị trưởng, cô với không nổi!
"Thần kinh!" Hứa Oánh Oánh kết luận.
Vài ngày sau, Thương Tịnh ngồi trực ban ở khu khai quật cổ mộ vô cùng buồn chán nên vào trang web hẹn hò tìm kiếm "con mồi" .... bạn khác giới tiếp theo, đột nhiên tổ trưởng tổ di tích khảo cổ đi vào, "Tiểu Thương, cô có rảnh không?"
"Đương nhiên ạ" Cô nhanh chóng dùng tổ hợp phím ẩn trang web lại, rồi quay đầu, cười híp mắt nói, "Tổ trưởng Diệp, có chuyện gì ạ?"
"À, là thế này, tôi có vài báo cáo cần giao cho tòa thị chính, hôm nay tôi có việc thật sự không thể đi được, vậy có thể làm phiền cô đi thay được không?"
"Không thành vấn đề!" Thương Tịnh lập tức đồng ý, sau khi nhận tập tài liệu, cô hỏi. "Giao cho phòng ban nào ạ?"
"Phòng làm việc của thị trưởng Cố"
Thương Tịnh lập tức cứng đờ người. Cô có thể chắc chắn, lần gặp ở quán cà phê anh không nhận ra mình là ai, nhưng cô không thể xác định được liệu bây giờ anh có nhận ra người anh gặp ở quán cà phê là cô không!
"Việc này.... tự tôi phải giao cho Phó thị trưởng Cố ạ?"