⬅ Trước Tiếp ➡
Bởi vì nàng không phải là người bán thân, cũng không muốn cầu tài cầu lợi, mỗi lần đến đây chỉ đơn giản muốn tìm niềm vui, nên sơn trang luôn an bài cho nàng những vị khách nhân dáng người chắc nịch, tinh lực dư thừa, nàng thật ra giống dáng vẻ mua vui hơn là bị người khác mua vui.
Là do trượng phu của nàng quá mức vô dụng sao? Hay vì cuộc hôn nhân mà chưa bao giờ nàng được tận hưởng niềm vui thích giường chiếu, mùi vị ân ái ấy đến cuối cùng vui thích thế nào có lẽ nàng cũng chưa từng nếm trải được.
Nàng còn chưa suy nghĩ ra đáp án , thiếu niên đã mang nàng đi xuyên qua rừng trúc phía sau một tòa viện nhỏ, đến một sân viên độc lập bên cạnh.
"Tới rồi . . ." Thiếu niên duỗi tay đẩy cửa ra, sau đó xoay người nói với Tần Sương.
Tần Sương nhìn cảnh vật trước mắt so với hình ảnh trong kí ức lại là một nơi tao nhã và sạch sẽ hơn rất nhiều, trong lòng âm thầm phỏng đoán thân phận của khách nhân này có vẻ không hề thấp.
Chỉ là như thế nào cũng không sao, đây không phải là việc nàng cần biết. Nàng tháo mạng sa che mặt xuống đưa cho thiếu niên, theo thường lệ định dùng khăn bịt kín hai mắt, nhưng bên người lại nghe âm thanh nhẹ nhàng nhắc nhở không cần.
Không cần? Vì sao không cần? Theo lý nữ nhân ở nơi này không thể nhìn thấy bất kì diện mạo của một người khách nhân nào, cũng không thể thám thính thân phận của bất kì ai.
Tần Sương nghi hoặc đẩy cánh cửa gỗ khắc hoa, một cổ mùi hương thoang thoảng, ập vào mặt, thấm vào tận xương tủy.
Phía sau màn che, một nam tử tùy ý nằm ngửa trên giường lớn được phủ kín bởi tơ lụa màu tím, nửa vạt áo hơi loạn, một mái tóc dài đen huyền như mực, vài sợi tóc thả tùy ý như đang mơn trơn tơ lụa màu đỏ, một không gian nồng đậm rực rỡ như một bức họa.
Mà dung nhan kia, Tần Sương cảm thấy , có lẽ chỉ có ánh trăng mới có thể hình dung được.
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Thế gian này lại có nam nhân sinh ra với nhan sắc như thế sao? Tần Sương đến gần hơn một chút, vừa định sẽ tinh tế xem xét, hai mắt nam nhân đã hơi cử động mở ra, ngẩng đầu nhìn nàng.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành.
Đó là một đôi sâu thẳm thâm thúy, không phải sự bình tĩnh, thâm sâu như giếng cổ, ngược lại giống như một bầu trời đêm không có ánh sao, đen huyền một mảng, nhưng nhìn kĩ đến đâu, lại mơ hồ hiện ra ánh sao trời đến đó.
Người như vậy, sao cần phải đến nơi như thế này? Có lẽ là do nàng hiểu lầm.. nam nhân này có lẽ không phải khách nhân.
Tần Sương vừa định đặt câu hỏi, giây tiếp theo cổ tay nàng đột nhiên bị một bàn tay bắt lấy, kéo nàng ngã xuống giường.
Âm thanh vang lên tuy không lớn, nhưng sống lưng nàng truyền đến cảm giác đau đớn, thân thể thon dài của nam nhân đè lên trên người nàng, đem cả người nàng bao bọc bởi nhiệt độ cơ thể hắn, khiến nàng cảm giác vừa xa lạ vừa vô cùng ái muội.

⬅ Trước Tiếp ➡