⬅ Trước Tiếp ➡
Buổi chiều lại như cũ một phen triền miên, sau đó, Tần Sương ngủ thiếp đi, trong mơ nàng thế mà lại thấy được phu quân mất đã lâu của nàng.
Đó là một nam nhân nghiêm nghị, ít nói, tuy vậy đối với nàng lại rất dịu dàng ôn nhu. Trong mơ, hắn cũng không sớm qua đời, ngược lại cùng nàng tương kín như tân, cầm sắt hài hòa, nàng còn sinh cho hắn một đôi nhi nữ . . . . . .
Tần Sương chìm đắm trong giấc mơ ngọt ngào, miệng bất giác lẩm bẩm gọi tên vị phu quân đã mất kia, cùng lúc đó nàng đột nhiên bừng tỉnh hỏi giấc mộng, dần dần mới nhận thức được nàng đang ở nơi nào.
"Phu nhân nằm mơ sao?" Trên đỉnh đầu truyền đến âm thanh trầm thấp dò hỏi.
Ánh trăng lạnh lẽo ngoài hiên xuyên qua màn cửa chiếu rọi vào trong, Tần Sương ngửa đầu nhìn nam nhân đang kề bên cạnh nàng, trong lòng bỗng dâng lên một loại cảm xúc phức tập.
" Phu nhân làm sao vậy?" Nam nhân thấy vẻ mặt nàng hơi lạ, cúi đầu, thân thiết nhìn nàng, " Mơ thấy ác mộng?"
" Không có." Tần Sương lắc đầu, sau một lúc mới tựa vào lồng ngực của hắn, mở miệng yếu ớt nói: " Ta chỉ là, mơ thấy phu quân đã mất của ta."
Nam nhân trầm mặc, cánh tay đang ôm lấy nàng tựa hồ như buông lỏng ra một chút, sau một lúc mới lại hỏi : " Phu quân trước đây của nàng là người như thế nào?"
" Hắn là một vị Tướng quân, rất nghiêm túc, cũng rất ít nói. . . . ." Tần Sương chợt nghĩ tới đoạn thời gian đã qua, khi bọn họ chung sống với nhau, nàng thậm chí còn không hề tìm hiểu tính cách của hắn, nàng tự giễu cợt, cười : " Kỳ thực, ta cũng không rõ hắn là người như thế nào, ta cùng hắn kết hôn không đến hai ngày, hắn liền bị triệu ra biên quan, sau lần đó, đã không còn trở lại. . . . ."
Vào lúc này, nói lời an ủi thế nào nghe có vẻ cũng không có tác dụng, hắn chỉ nhẹ nhàng kéo nàng vào lòng, dịu dàng vuốt ve nàng. Tần Sương có chút ỷ lại dựa sát vào lồng ngực hắn, tựa hồ muốn tìm kiếm chút ấm áp từ hắn.
Thân thể cả hai đều trần truồng, da thịt dán sát vào nhau. . . . Động tác vuốt ve an ủi ban đầu dễ dàng biến thành một hành động mang ý vị khác.
" Công tử. . . ."
Lửa tình trực tiếp bùng lên mãnh liệt. Tần Sương mở to đôi mắt mê ly, không tiếng động nhìn nam nhân đang cúi xuống hôn lên trán nàng, nụ hôn dần dần buông xuống bên gáy, cánh tay hữu lực chống lên giường ngồi dậy, đè lên thân thể nàng, nụ hôn rớt lên đôi môi nàng, lên cánh tay mềm mại và lên cả nơi khuỷu tay mẫn cảm.
Nàng và hắn tứ chi quấn quýt lấy nhau, âm thanh yêu kiều rên rỉ, mùi hương ái muội nồng đậm trong không khí.
Ánh mắt hắn như ánh lửa được bọc bởi dòng nước ấm, di chuyển đến nơi nào, nơi đó của nàng không nhịn được nóng ran, toàn thân tê dại, khiến nàng cảm thấy ngứa ngáy khó chịu vô cùng. Môi hắn mềm mại hơn cả lông vũ, lướt trên cơ thể nàng, từng tấc từng tấc, nàng mơ hồ có thể nghe được âm thanh rên rỉ của làn da.

⬅ Trước Tiếp ➡