Trải qua một đêm phóng túng, ngày hôm sau Tần Sương suýt chút nữa không thể rời khỏi sơn trang, hai chân bủn rủn như thể không phải của nàng, Tần Sương ở nhà tịnh dưỡng gần nửa ngày, tới tối vẫn không nhịn được rời nhà đến sơn trang.
" Mấy ngày không thấy, khí sắc phu nhân có vẻ càng thêm hồng nhuận. Có thể thấy được, nữ nhân dù ở tuổi nào cũng đều cần được nam nhân tẩm bổ." Sơn trang Trang chủ Liễm Diễm nhìn thấy Tần Sương, không nhịn được cất lời khen.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành.
Tần Sương bị nói có chút ngượng ngùng, lập tức dừng lại bước chân, đối phương tựa hồ như chợt nhớ ra điều ì mở miệng nói: " Đúng rồi, Trì công tử buổi chiều này có việc ra ngoài, Liễm Diễm chưa kịp cho người đến báo cho phu nhân."
Ra ngoài? Sao nàng chưa từng nghe Trì Uyên nhắc qua.
Tần Sương có chút mất mát dừng lại bước chân, vừa định cất tiếng hỏi, Liễm Diễm đã mở miệng nói: " Có điều phu nhân nếu đến rồi, Liễm Diễm sẽ không để phu nhân phải mất hứng ra về, sơn trang Bắc Uyển gần đây mới tiếp đón một vị khách nhân, nghe các cô nương nói vóc dáng và thể lực người này đều không tồi, phu nhân liệu có hứng thú muốn nếm thử hương vị mới mẻ không?"
Khách nhân khác? Cùng Trì Uyên ở bên nhau thời gian lâu, Tần Sương suýt quên mục đích ban đầu bản thân khi đến sơn trang.
Hiện tại Liễm Diễm bỗng nhiên nhắc đến việc muốn nàng cùng khách nhân khác lên giường, Tần Sương trong lúc nhất thời cảm thấy khó chấp nhận, chỉ từ chối nói: " Hai ngày nay thân thể ta có chút không khỏe , nếu Trì công tử không ở đây, vậy ta xin phép về trước."
Nói xong, lập tức cùng Liễm Diễm cáo từ, dọc theo lối vào muốn rời đi.
Liễm Diễm nhìn bóng dáng buồn bã , mất mát của nàng, bỗng nhiên gọi nàng lại, nhắc nhở: " Nếu phu nhân thấy trong người không khỏe,trở về sớm nghỉ ngơi cũng tốt, chỉ là sơn trang vốn là nơi tìm hoan* , Liễm Diễm hy vọng phu nhân sẽ nhận biết rõ ràng điều này, tốt nhất không nên kháng cự việc tiếp đãi các khách nhân khác."
*tìm hoan : đến mua vui, quan hệ thể xác.
Từ sơn trang hồi phủ, Tần Sương thành thành thật thật ở yên trong phủ hai ngày, nhưng chỉ mới đến ngày thứ ba, nàng vẫn không nhịn được đi đến sơn trang.
Lý trí hiểu rằng lời Liễm Diễm khuyên bảo nàng không sai, nàng chỉ tới tìm hoan, nhưng trái tim lại chiến thắng lý trí, nàng lại không nhịn được muốn có chút hy vọng, chẳng sợ Trì Uyên sớm hay muộn cũng sẽ rời khỏi Trường An, nàng chỉ mong có thể ở chung cùng hắn lâu nhất có thể.
Cũng may, Trường Uyên đã trở lại.
Nghe được tiểu đồng ở sơn trang nói như vậy, Tần Sương một đường bước nhanh về phía biệt viện của Trì Uyên, nhìn thấy trong viện, nam nhân tuấn tú đang đứng bên cạnh cửa số, nàng lại có cảm giác bản thân đang trở về nhà.
" Phu nhân vội vã đến đây, phải chăng là do nhớ nhung Trì mỗ?" Nam nhân quay đầu nhìn nàng, cười rạng rỡ.