Hít một hơi thật sâu, Khương Tri đem bò bít tết trước mặt cắt cho xong.
Bữa cơm này, cô ăn mà như đứng trên đống lửa, ngồi trên đống than.
Đối diện với hai người trước mặt tình chàng ý thϊếp, Khương Tri chỉ dám cuối đầu lướt WeChat.
Bởi vì sợ Diêu Minh Châu tấn công bất ngờ, cô nhanh tay lẹ mắt đem lịch sử trò chuyện của mình và Tần Giang Nam đều xóa hết.
Lúc gần xong bữa, Tần Giang Nam lấy từ trong túi một cái hộp quà màu đen được bọc bằng nhung tơ ra, đưa cho Minh Châu.
Minh Châu kinh hỉ mở hộp quà, ngoài dự đoán là một đôi khuyên tai Cartier màu xanh ngọc được làm rất tinh xảo.
Khương Tri ngồi ở đối diện nhìn thấy đôi khuyên tai liền sững sờ.
Cô nhớ tới ba ngày trước, lúc Tần Giang Nam còn đang đi công tác đã hỏi cô.
[ Em cảm thấy Minh Châu sẽ thích món quà như thế nào? ]
[có thể hỏi cô ấy. ]
Người ở đầu bên kia dừng lại trong chốc lát rồi lại hỏi: [Kia nếu như là em, em thích cái gì? ]
Khương Tri ngẫm nghĩ, đem hình ảnh mình lưu trữ đã lâu gửi qua.
[ Khuyên tai Cartier màu xanh ngọc, em thích cái này, nhưng em không chắc Minh Châu sẽ thích nó.]
Nhưng cô không nghĩ tới Tần Giang Nam sẽ thật sự mua đem trở về đưa cho Diêu Minh Châu.
Trên mặt Khương Tri vẫn giữ nụ cười giả tạo, trong lòng lại đang rất xấu hổ.
Vào lúc Minh Châu vẫn cứ liên tiếp liên tiếp oanh tạc: “cảm mơn anh yêu”, cô rốt cuộc nhịn không nổi, mỉm cười đứng dậy, cầm lấy túi xách nói: “Tớ đi nhà vệ sinh một lát.”
Sau khi rửa mặt, cô mở cửa phòng vệ sinh rồi bước vào.
Còn chưa kịp xoay người, phía sau đã truyền tới tiếng khóa trái cửa.
Cô vừa quay đầu liền lọt vào một vòng tay rắn chắc quen thuộc, một tay ôm lấy cô đè cô lên cửa phòng vệ sinh, một tay vòng ra bên hông chậm rãi kéo khóa váy của cô xuống, bàn tay to không kiêng nể gì mà sờ soạng mông cô.
Khương Tri kinh ngạc đến mức trợn tròn mắt hạnh, khuôn mặt hình trứng ngỗng tràn đầy thần sắc hoảng sợ, vội vàng đưa tay chặn lại hành động của Giang Nam, nhỏ giọng quát: “Anh điên rồi sao, đây là phòng vệ sinh!”
Nhưng mà hiện tại Tần Giang Nam giống như tϊиɧ ŧяùиɠ chạy lên não, cúi đầu liếʍ tai cô, ngặm ở trong miệng nhẹ nhàng cắn: “Chúng ta còn chưa từng làʍ t̠ìиɦ ở trong phòng vệ sinh đâu, vừa hay hiện tại nếm thử một chút.”
Đầu lưỡi của hắn lướt qua vành tai của Khương Tri, chổ thịt mềm mại đáng yêu kia liền đỏ lên, Khương Tri mẫn cảm đến mức đứng không vững, phía dưới không tự chủ được bắt đầu ướt.
Hai người vừa mới làm một tiếng rưỡi trước, hiện tại cô còn chưa thoát ra khỏi cảm giác thực cốt tiêu hồn khi làʍ t̠ìиɦ ở nhà.
Tay Tần Giang Nam hung hăng mà bóp nhẹ mấy cái trên mông cô, lúc sau lại lướt qua bờ mông cong tròn mà đi xuống dưới, tiến tới chổ giữa hai chân đang cố khép lại, ngón tay chen vào chổ kín không nặng không nhẹ mà xoay tròn.
“A~”
Khương Tri bị trêu trọc đến mức cả người đều nóng lên.
Âʍ đa͙σ của cô chảy ra từng luồng dâʍ ŧᏂủy̠.
Tần Giang Nam đem ngón tay xuyên qua qυầи ɭóŧ chữ J của cô, từ ngón giữa ban đầu dần dần cho thêm một ngón trỏ, đè lên âʍ đa͙σ của cô mà xoa nắn, ngón giữa tiếp tục cho vào bên trong âʍ đa͙σ.
“Đừng….”
Khương Tri vừa ngại vừa sợ, duỗi tay đẩy hắn.
Nhưng Tần Giang Nam không lùi lại mà còn tiền tới, ngón tay càng cắm sâu hơn, theo sau đó lại bỏ thêm một ngón áp út.
Ngón tay vừa xoa, vừa ra vào âʍ đa͙σ, cuối cùng hắn dùng cả 3 ngón thọc vào rút ra một cách nhanh chóng.
“Ngô…”
Từng đợt kɧoáı ©ảʍ đánh úp cô, Khương Tri sướиɠ đến mức không nhịn được hô lên, đôi tay vô lực ôm lấy vai của Tần Nam Giang, thân thể cơ hồ đều treo lên trên người hắn.
Tần Giang Nam một tay chơi đùa âʍ đa͙σ của cô, tay còn lại nâng mông cô tiện thể xoa nắn.
“Bảo nhi, sờ tôi.”