Trong lòng nghĩ như vậy. động tác lại không mơ hồ. Anh lấy ra một gói mì, một quả trứng gà từ trong tủ lạnh, sau khi đun nước sôi, thả cả ba gói mì vào bên trong rồi đánh ba quả trứng gà vào.
Chỉ trong chốc lát, mùi hương liền bay ra, bụng Dụ Hoan kêu lên vui sướng. Cô dùng ánh mắt trông mong không đổi nhìn vào bên trong
"Bưng lên bàn cơm."
Người đàn ông mạnh mẽ thả một quả trứng luộc vào bát mì đầy ắp, Dụ Hoan đi tới nhận lấy rồi bưng đi ra ngoài.
Mì được đổ vào một cái tô lớn, Phương Thành Vũ cầm hai đôi đũa đi đến bàn ăn đưa một đôi cho Dụ Hoan.
"Ngồi xuống ăn đi, ăn xong đi ngủ sớm một chút, cô ngủ phòng kia."
Dụ Hoan nhìn theo hướng ngón tay anh chỉ rồi gật đầu rồi ngồi xuống bắt đầu ăn một đũa mì nhỏ. Phương Thành Vũ cũng rất đói bụng, động tác ăn cơm lại rất ưu nhã, Dụ Hoan vừa ăn vừa nhìn lén.
Phương Thành Vũ có thói quen vừa ăn cơm vừa uống nước, anh cầm ly nước lên uống một ngụm, đầu ngửa về sau, đôi mắt híp lại, yết hầu nhô lên dịch chuyển, vừa cấm dục lại vừa gợi cảm.
Âm thanh nuốt xuống có hơi lớn, tựa như một cây búa, nện vào trong lòng cô.
Dụ Hoan kẹp kẹp chân, cô phát hiện bản thân chỉ cần ở cùng một chỗ với Phương Thành Vũ lại bắt đầu phóng đãng không chịu được, âm hộ vừa ướt lại vừa ngứa, rất được anh dùng dương vật chà sát một chút.
Người đàn ông đang chuyên chú dùng bữa không biết rằng cô gái nhỏ ngồi đối diện không lúc nào mà không mơ ước tới khối vật dưới đũng quần anh. Rõ ràng lớn lên mang vẻ mặt thuần khiết, thân thể lại dâm đãng muốn chết.
Dụ Hoan cố tình thả chậm tốc độ ăn cơm, mãi đến khi người đàn ông ăn xong cô mới buông đũa.
Phương Thành Vũ dọn hết chén đũa đưa vào phòng bếp, động tác lưu loát rửa sạch toàn bộ, Dụ Hoan đi theo nhẹ giọng hỏi: "Thầy để em giúp thầy."
"Bài tập của cô làm xong rồi sao?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Người đàn ông cũng không thèm ngẩng đầu lên đã hỏi tới điều mấu chốt nhất, Dụ Hoan nghẹn họng, thành thật trả lời: "Còn hai môn nữa mới xong."
"Đi làm bài tập."
Phương Thành Vũ thân mang danh chủ nhiệm lớp nguy hiểm đã lâu, Dụ Hoan cũng sợ anh, đành phải thành thành thật thật lấy vở bài tập từ trong cặp sách đặt lên bàn cơm ngồi làm.
Người đàn ông dọn dẹp xong đi tới nhìn thoáng qua, thấy cô đang làm bài nghiêm túc thì gật gật đầu, sau đó đi vào phòng tắm.
Tiếng nước vang lên, Dụ Hoan ngẩng đầu khỏi sách vở, nhìn về phía cửa phòng tắm đang đóng chặt, trong đầu ảo tưởng đến cơ thể trần như nhộng của người đàn ông kia.
Phương Thành Vũ xả nước vào bồn tắm, cởi từng kiện quần áo ra rồi bước vào nằm, thoải mái mà thở dài một hơi.
Hôm nay quá mệt mỏi, tâm cũng mệt. Cảm giác mệt mỏi dâng lên, Phương Thành Vũ nằm trong bồn tắm mơ màng sắp ngủ, ý thức dần dần phiêu xa.
Đại khái qua hơn mười phút, một đôi mắt phản chiếu lên mặt kính vàng trên bồn rửa mặt.