Chương 16
Clinton không biết nói bao lâu, chỉ là Harry đã sớm chấn động, thì ra người đàn ông mà cậu căm hận gần ba năm mang loại tâm tình này mà bảo vệ cậu sao? Clinton sớm đã rời đi, câu nói khẽ khàng trước khi rời đi khiến trong lòng Harry gợn lên từng đột sóng. "Tôi là như vậy yêu ông ấy........." Cho dù thanh âm rất khẽ tới gần như không nghe được, nhưng Harry nhìn theo bóng đáng kia, vậy ra cũng không phải cậu nhìn thấy được sự vĩ đại của người đàn ông đó, có lẽ, có lẽ cậu mới là người đáng bị trừng phạt nhất.
Cho tới khóa học buổi trưa, Harry cứ mất hồn như vậy mà trải qua, giáo sư McGonagall đã rất tức giận vì cậu trong buổi học đã biến ốc sên thành bộ cánh cứng mà không phải thành chim nhỏ. Đến tiết học Độc dược, Harry càng kích động hơn so với ngày thường, Ron hạ giọng nói " Harry, bồ hôm nay sao vậy? Tiết này bồ đừng làm sai nữa nhé. Lão dơi già không hiền lành như giáo sư McGonagall đâụ"
Harry trả lời lấy lệ, trong đầu đều là cuộc nói chuyện với Clinton sáng nay. "Ông ấy là bảo vệ cậụ..." "Tôi là như vậy mà yêu ông ấy" "Ông ấy đáng được hạnh phúc...."
Sau khi một tiếng nổ vạc lớn vang lên, người đàn ông nọ vùng áo chùng như mọi khi đang hùng hổ đi đến, nhưng hôm nay Harry chỉ cảm thấy đủ loại động tác của Snape đều thực quấn hút. Ron nói trúng rồi, Harry Potter, học sinh năm ba, làm nổ vạc trong tiết Độc dược.
"Harry Potter, Gryffindor.... Ngu xuẩn " Snape hiển nhiên giận điện lên rồi, nhanh chóng phóng thần chú, may mà mọi người xung quanh chạy nhanh nên cũng không ai bị thương. Snape kiểm tra xung quanh xong, vết hằn giữa đôi lông mày lại càng thêm sâu, Harry trước nay chưa từng cảm thấy chứng kiến vẻ mặt như thế này của Snape là thảm họa.
"Được lắm. Cậu Potter, ta cho rằng chương trình học Độc dược năm ba này hiển nhiên khiến một kẻ non nớt như cậu đây đang gánh vác không nổi, trả lời ta " Snape hai tay chống lên trước bàn Harry, chiếc mũi ưng hơi lớn kia chỉ cách cậu mấy centimet, Harry cảm thấy có chút váng đầu, chỉ nhớ rõ cặp mắt đen huyền nọ dường như hút cả linh hồn của cậu, bởi vì tức giận mà hơi thở ồ ồ phun lên mặt Harry khiến con tim cậu cũng rung động theo.
"Harry Potter Tan học ở lại dọn dẹp phòng học, Gryffindor trừ năm điểm " Giáo sư hiển nhiên cho rằng Harry đã thất thần trong khi bị giáo huấn. Khi bên nhà Slytherin truyền đến tiếng cười nhạo, Harry mới lấy lại tinh thần, được rồi, có lẽ việc này cũng không tồi, hiếm khi không để ý đến giọng cười xấu xa của Malfoy.
Dưới ánh mắt lo lắng của Ron và Hermione, Harry dọn xong sách vở, hít sâu một hơi đi đến bàn giáo viên. Thế nhưng Snape đang bận phê chữa đống bài tập của học sinh, đầu cũng không ngẩng lên mà chỉ nói "Hiện tại mau dọn dẹp sạch sẽ chỗ trò vừa phá hỏng, rồi đem dược liệu đặt vào ngăn của chúng."