Chương 4
"Lẽ ra mình không lên lỗ mãng như vậy." Trong khi ngã xuống Harry đã nghĩ như vậy, sau đó một trận trời đất chao đảo, Harry rốt cục cũng có cảm giác chạm đất, choáng váng qua đi cậu mới quan sát tình cảnh hiện tại. Hiển nhiên nơi này vẫn là Hogwarts, nhưng sau khi Harry thử hỏi người đi qua bên cạnh mình mà không có được câu trả lời, cậu mới xác định tình huống hiện tại này hệt như năm thứ hai khi nhìn vào trí nhớ của Voldemort.
Ha, chẳng lẽ nơi này là trí nhớ của Snape? Còn chưa kịp ngẫm nghĩ, bên cạnh xuất hiện một học trò Slytherin tóc đen mắt đen, Harry gần như ngay lập tức nhận ra thận phận của người nọ, Harry không dám tin nhìn cậu thiếu nhiên trầm lặng nhưng thanh tú ở trước mắt mình, đây mới thật sự là cái tên Snape đầy bóng nhờn? Chợt tiếng cười đùa khiến Harry và Snape thiếu niên cùng ngẩng đầu lên, bất đồng chính là Harry thì hoàn toàn là vì tò mò, mà Snape bày ra biểu tình cảnh giác. Harry tò mò nhìn bốn cậu thiếu niên phong cách khác nhau, thiếu niên đi đầu có một loại cảm giác quen thuộc kỳ lạ.
"Ha Đây không phải là Snivellus sao?" Hưởng ứng lời cậu ta, cậu thiếu niên anh tuấn bên cạnh cũng cười ha hả, "James, có lẽ chúng ta nên tặng cho Snivellus một món quà nho nhỏ."
Harry đầu tiên vì tên cậu thiếu niên này mà đặc biệt vui sướng, đây là cha của mình Nhưng chuyện tiếp sau đó làm Harry kinh ngạc không thôi. Chỉ thấy bốn người, đi đầu là James Potter rút đũa phép ra, Snape tuy đã sớm phòng bị, nhưng bởi vì bên kia đông hơn, Snape cuối cùng vẫn bị tước mất vũ khí, bị treo ngược trên cây.
Xem đến đây, tâm tình vui sướng khi nhìn thấy cha mình của Harry hoàn toàn biến mất, cái người đang phun ra những lời tồi tệ, tùy ý bắt nạt người khác kia thực sự là cha mình sao? Không, không, Harry, mày không nên hiểu lầm cha mình, Có lẽ là lỗi của Snape thì sao?
Mà những chuyện nhìn thấy sau đó đập nát suy nghĩ của Harry, hầu như mỗi lần tranh chấp đều do đám người Potter khơi mào, Harry không chỉ một lần nhìn thấy cậu thiếu niên nọ quật cường chống lại sự bắt nạt của bốn người kia, hay trong một góc vắng vẻ nhìn lén Lily Evans ở cùng cha mình, bị Lucius Malfoy nhắc nhở Gryffindor và Slytherin đối lập, nỗ lực đọc sách học tập, bởi vì được Lily quan tâm mà vui vẻ...
Harry càng xem lòng càng nặng, thẳng đến khi một trận trời đất quay cuồng mới quật về hiện thực, choáng váng qua đi, Harry không kịp nhiều liền lập tức đem hết thảy mọi thứ trở về ban đầu, sau đó khẩn trương trở lại trước bàn thì nghiệm, khẩn trương cầm con Thiềm thừ nhơ nhớp lên, nếu là lúc trước Harry nhất định là nhíu mày nguyền rủa tất cả những truyện này, nhưng hiện tại cậu có lẽ cần thời gian để tiêu hóa những nội dung vừa nhìn thấy.
============================================================
Harry bị Snape chẳng biết tại sao lại đang vô cùng phẫn nộ đuổi đi, nhưng Harry không giống như thường ngày cãi lại sự châm chọc của Snape, mà chỉ cúi đầu không nói một lời trở về phòng ngủ, miễn cưỡng ứng phó với lời an ủi của Ron và đám bạn cùng phòng, qua loa rửa mặt xong liền nằm vật ra giường. Chăn mềm ấm áp mềm mại khiến Harry cảm thấy chân thực, và có tinh lực để xử lý mớ suy nghĩ hỗn loạn vừa rồi.