Lúc này trên mặt Phong Thiển Tịch ửng đỏ, trên người chảy mồ hôi, cái này rõ ràng là dụ hoặc trí mạng mà. A, nữ nhân đáng chết!!
Anh nhẫn nại kiềm chế đến đau đớn, lập tức xoay người rời khỏi phòng ngủ.
Trên giường, Phong Thiển Tịch kéo chăn đắp lên người, cuộn mình ở trên giường, cô nhỏ giọng nức nở, nếu có thể, cô căn bản không muốn về lại cái nhà này.
Nhưng mà trừ bỏ nơi này, cô đã không còn nhà để về…
Ba, con rất nhớ ba, ba ở nơi nào? Ba nhanh trở về được không? Ở trong tay tên ác ma này, con thật sự sợ mình sẽ chết trước mất.
Phòng khách, Nam Cung Tuyệt từ phòng ngủ đi xuống, sắc mặt không khá hơn là bao.
Nhóm hầu nữ chẳng có ai dám tới gần, chỉ có cung kính đứng ở một bên, rất ít khi nhìn thấy chủ nhân tức giận như vậy, gần đây lại liên tiếp thấy rất nhiều lần, từ một phương diện nào đó mà nói, tân phu nhân rất có thiên phú chọc giận chủ nhân của họ.
Nam Cung Tuyệt mở đôi tay ra dựa vào trên sô pha, con đàn bà giả dối còn cố làm ra vẻ, một ngày nào đó tôi sẽ bóp chết cô! Trong mắt tất cả đều là lửa giận, tầm mắt đột nhiên rơi vào túi văn kiện trên bàn.
Thiếu chút nữa đã quên, cô gái chạy trốn trên du thuyền!
Anh lập tức cầm lấy cái túi, mở ra, lấy ảnh chụp bên trong…
Ảnh chụp là ở bờ sông, mắt lam ở trên ảnh chụp tìm một hồi lâu, mới nhìn thấy ở dưới nước có một thân hình bé hơn hạt cát, hơn nữa, chỉ là bóng dáng!
‘Bốp!’ Anh trực tiếp ném tập ảnh chụp ở trên bàn, cái này chụp với không chụp có gì khác nhau sao? Hoàn toàn nhìn không thấy người, cái tên Thiên Thần kia!
Cầm lấy điện thoại gọi đi.
"Này… Tuyệt, tớ vừa mới tới tìm cậu, không phải nhanh như vậy cậu đã nhớ tớ rồi chứ." Trong điện thoại truyền đến âm thanh ngái ngủ của Mộ Thiên Thần.
2: Trò đùa, phụ nữ của ai
"Cậu đã xem qua ảnh chụp?"
"Xem qua rồi, tuy rằng chỉ có một chút thân ảnh nhỏ xíu, nhưng tốt xấu gì cũng là manh mối mà."
"…" Mặt Nam Cung Tuyệt trầm xuống, Thiên Thần, con người này quả nhiên là cố ý.
"Được rồi, không phải cậu vẫn đang cho người tìm kiếm sao, Tuyệt, cậu phải kiên nhẫn. Có tin tức gì người đầu tiên tớ báo sẽ là cậu."
Ngắt điện thoại, Nam Cung Tuyệt xoa xoa huyệt Thái Dương, nha đầu trên du thuyền kia rốt cuộc là ai? Lại chạy tới nơi nào trốn rồi? Đã nhiều ngày như vậy, người vẫn không tìm được.
Sáng sớm hôm sau.
Thiển Tịch vừa mới rời giường liền phát hiện, trong phòng người hầu đều lục tung như là đang tìm kiếm cái gì đó, cô cũng không hỏi gì.
"Phu nhân, mời người qua bên này dùng cơm." Bị hầu gái đưa đến bàn ăn, Nam Cung Tuyệt đang ngồi trên ghế, cũng không ăn cơm, chỉ là lạnh lùng nhìn bọn người hầu đang tìm đồ vật.
Thiển Tịch ngồi xuống bàn ăn, nhìn bữa sáng trên bàn, tự mình ăn, khóe mắt liếc nhìn Nam Cung Tuyệt một cái, anh còn không ăn cơm? Kỳ quái, rốt cuộc đang tìm đồ vật gì.
"Các cô đang tìm cái gì đó?" Cô uống ly sữa bò, nhỏ giọng hỏi người hầu gái bên cạnh.
"Tìm một sợi dây chuyền." Hầu gái nhỏ giọng đáp lại.