Phong Thiển Tịch liền xoay người muốn đi, vừa bước một bước, lại dừng chân, chần chừ xoay đầu nhìn về phía anh: "Có thể đổi một điều kiện khác hay không?"
"Cởi hoặc không, cô chọn một cái." Anh lãnh ngạo nói.
Cô nắm chặt tay, chỉ muốn trực tiếp lao ra ngoài nhưng mà xuống lầu phải đối mặt với ánh mắt đau khổ khẩn cầu của Vương Kha Nhi, cô thật không đành lòng.
Đi đến bên người Nam Cung Tuyệt, cô run rẩy nâng tay lên, kéo dây lưng của anh...
"Hừ... Cô lại bắt đầu giả vờ ngây thơ? Chỉ là cởi thắt lưng thôi mà? Chẳng lẽ cô không biết làm cách nào để cởi thắt lưng sao?" Ánh mắt mang theo trào phúng nhìn Phong Thiển Tịch, người phụ nữ này bất cứ lúc nào bất cứ chỗ nào, chỉ cần ở trước mặt anh liền bày ra cái dáng vẻ giả vờ ngây thơ, a! Càng làm như vậy, anh càng muốn lột mặt nạ ngụy trang của cô ra.
"Chỉ là, chỉ là..."
"Tôi đếm đến ba, một, hai…" Chữ ba còn chưa kịp nói ra, Phong Thiển Tịch hít hà một hơi, nhắm chặt mắt, lấy tay đưa vào...
Đúng lúc này Nam Cung Tuyệt cũng đứng dậy, kéo cô từ trên mặt đất lên, trực tiếp xâm nhập.
"A!"
Nam Cung Tuyệt lại đè cô xuống, như một cự thú liên tục va chạm vào người cô.
Hoan ái qua đi, Phong Thiển Tịch vô lực xụi lơ nằm trên mặt đất, đôi tay nắm chặt chiếc thảm, nước mắt chảy dài, rốt cuộc cô đã gả cho một tên ác ma gì đây?
Nam Cung Tuyệt sửa sang lại quần áo, ngồi xổm xuống, bàn tay to lớn nắm lấy hàm dưới của cô: "Cô hẳn là nên cao hứng mới đúng, bởi vì cô trả giá thì chị em tốt của cô có thể ở lại."
"Trả giá? A!Nam Cung Tuyệt, anh căn bản mới là người đơn phương vũ nhục tôi, chỉ cần có cơ hội, anh liền tra tấn tôi, đúng không?" Trong lòng cô vô cùng chán ghét hành động của anh, căn bản chỉ là anh muốn giẫm đạp cô mà thôi.
"Vũ nhục cô? Cô nằm dưới thân đàn ông mà kêu gào hẳn là chuyện bình thường hay làm mà!"
Thiển Tịch một tay đẩy anh ra: "Anh quá phận rồi đấy! Nam Cung Tuyệt, mặc kệ hôm nay tôi có phải là vợ của anh hay không, cầu xin anh tôn trọng tôi một chút, tôi là một con người! Tôi cũng có máu có thịt, cũng có tự tôn của riêng mình!"
Cô chống thân thể đứng lên, không kịp sửa sang lại quần áo, cố nén nước mắt chạy ra khỏi thư phòng.
‘Rầm!’ Khi cô vừa chạy ra ngoài, anh nắm tay nện một cái thật mạnh vào tường, có máu, có thịt, cũng có tự tôn?
Người phụ nữ đáng chết này, rốt cuộc là đang giả vờ hay là đang nói thật đây?