Trời càng ngày càng tối, công viên cũng đã vắng người. ‘Hắt xì!’
"Thiển Tịch, cậu vẫn ổn chứ? Có phải là lạnh quá hay không?" Vương Kha Nhi nhanh tay ôm lấy cô.
"Không sao, cũng không lạnh lắm." Phong Thiển Tịch hít hít cái mũi, không có nhà để về cũng đành, lúc cô đi lại không mang theo tiền, bây giờ trên người không có một xu, xem ra tối hôm nay chỉ có thể ngủ tạm ở đây một đêm.
"Thiển Tịch, tớ rất xin lỗi cậu, là tớ đã liên lụy cậu, cậu cùng Nam Cung tiên sinh hạnh phúc như vậy, lại không nghĩ sẽ vì tớ mà cãi nhau."
"Kha Nhi, cậu đừng tự trách, không liên quan đến cậu." Cô đã hoàn thành yêu cầu của Nam Cung Tuyệt, chỉ là bị vũ nhục như vậy làm cô không cam lòng.
‘Lộp bộp lộp bộp’, đột nhiên mưa rơi xuống, lúc đầu chỉ là vài hạt mưa nho nhỏ, rất nhanh đã trở thành một cơn mưa to tầm tã.
Trong công viên cơ hồ không tìm được chỗ trú mưa, hai người bị mưa dội như gà rớt vào nồi canh, hoảng loạn vội chạy trong mưa, vẫn không tìm được một chỗ để tránh.
"Thiển, Thiển Tịch… Tớ… Đi không được nữa." Bước chân Vương Kha Nhi dừng lại, thở hổn hển mấy hơi, sau đó ngã ra đất.
"Kha Nhi, Kha Nhi!" Cô ngồi xổm xuống, ôm lấy thân thể đang ngất đi của Vương Kha Nhi kêu lớn, nhưng dù có kêu bao nhiêu, cũng không gọi cô ta tỉnh dậy được.
2: Bị bắt trở về
"Kha Nhi, cậu đừng làm tôi sợ, Kha Nhi!"
Vừa sợ hãi vừa lo lắng cô khóc rống lên, khóc thật lâu rồi cô cõng Vương Kha Nhi trên lưng mình, kéo lê thân thể trong cơn tầm tã mà đi về phía trước.
Chưa đi được bao xa, cô đột nhiên ngã xuống, Vương Kha Nhi từ trên lưng cô văng qua một bên: "Kha Nhi!" Cô nhanh chóng bò đến chỗ Vương Kha Nhi.
Lúc này, từ đằng xa có một người đi tới, sau đó dừng lại ở trước mặt cô. Giày da? Đàn ông? Là ai?
"Thật là chật vật!" Âm thanh trầm thấp truyền vào trong tai.
Phong Thiển Tịch chậm rãi ngẩng đầu, bên dưới chiếc ô màu đen, thấp thoáng có thể nhìn thấy một nam nhân với dáng vẻ lạnh lùng: "Nam Cung Tuyệt."
Nam Cung Tuyệt ngồi xổm xuống, trêu ghẹo nhìn cô: "Thân là thiếu phu nhân của Nam Cung gia, lại khiến cho bản thân mình thê thảm như vậy, hừ, Thiển Tịch, em không biết đại cục quan trọng như nào sao."
"Ha ha, thê thảm? Bây giờ tôi thê thảm? Hay là thời điểm bị anh mang đi bán đấu giá còn thê thảm hơn? Tất cả những thứ này đều không phải do anh ban tặng sao? Anh lại muốn đến đây cười nhạo tôi chứ gì?"
"Nói cái gì vậy? Tôi tự mình tới đón em về nhà đó."