⬅ Trước Tiếp ➡
Phong Thiển Tịch vô lực khoát tay: "Không có việc gì." Sau đó bước nhanh lên lầu, thay quần áo sạch sẽ, đứng ở trước gương, dùng khăn mặt lau khô mái tóc ẩm ướt.
 
Hửm? Tay nhỏ sờ sờ cái cổ trống rỗng, dây chuyền của cô rơi lại đó? Hỏng bét rồi, hay là bị rơi lúc cô đang bơi dưới sông? Hay là rơi trên thuyền? Cô chau mày, ôi trời, sợi dây chuyền đó đối với cô rất quan trọng.
 
Một tay cô chống vào tấm gương, làm sao lại biến thành dạng này? 
‘Cộc cộc cộc’ Tiếng đập cửa đánh gãy suy nghĩ của cô.
"Chuyện gì?"
 
"Tiểu thư, phu nhân biết cô trở về, đang đợi cô dưới lầu." Nữ hầu ở ngoài cửa cung kính nói.
 
"Biết rồi, chút nữa tôi sẽ xuống." Tranh thủ thời gian lau khô tóc, Phong Thiển Tịch nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng của mình rồi mới đi xuống phòng khách.
 
Lúc này đang ngồi ngay ngắn trên sô pha là một vị phu nhân, trong tay bưng chén trà, chậm rãi thưởng thức trà, bà ta tên là Lâm Văn Nhã - là mẹ kế của Thiển Tịch
"Bà tìm tôi có việc sao?" Cô bình thản nói, trên mặt mặc dù không có bất kỳ biểu lộ gì nhưng trong mắt lại ẩn chứa sự mâu thuẫn với mẹ kế.
 
Lâm Văn Nhã lúc này mới đặt chén trà xuống, chậm rãi nâng mắt liếc nhìn Thiển Tịch: "Thiển Tịch này, nói cho con một tin tức tốt, mẹ và ba con đã thay con an bài một mối hôn sự rất tốt, đối phương là tổng giám đốc tập đoàn Nam Cung."
2: Hoan ái không ngừng nghỉ
"Cái gì? An bài hôn sự? Sao tôi lại chưa nghe nói qua chuyện này vậy?" Phong Thiển Tịch không thể tưởng tượng nổi mở to hai mắt, cái gì mà tổng giám đốc tập đoàn Nam Cung, căn bản là chưa nghe nói qua nha.
 
Lâm Văn Nhã không nhanh không chậm nói: "Hôn sự của con là do ba của con quyết định, hôn lễ đã định là ba ngày sau, con chuẩn bị cẩn thận một chút đi."
 
"Ba ngày sau? Cái này sao có thể? Tôi vừa mới đủ 18 tuổi! Làm sao có thể gả đi? Mà trước đó ba cũng không có nói qua loại chuyện này, tôi muốn gặp ba của tôi!" Cô nhấn mạnh.
"Ba của con bị bệnh, bây giờ còn đang ở nước ngoài dưỡng bệnh, ông ấy không thể bị người khác quấy rầy."
 
"Bà gạt tôi! Tôi sớm đoán được ba tôi căn bản là không có bệnh đúng không? Là bà giấu ông ấy đi. Hiện tại bà còn muốn gả tôi đi, bà chính là lòng lang dạ thú muốn chiếm đoạt tài sản của Phong gia chúng tôi!" Cô nắm chặt nắm đấm, một mực nhẫn nại để ngầm hỏi thăm tin tức về ba mình nhưng không nghĩ tới mẹ kế lại xài chiêu này, lại muốn cô lấy chồng? Đây không phải là muốn coi cô là trò tiêu khiển sao? Cô mới 18 tuổi, chờ hết kì nghỉ này cô còn muốn đến trường học nữa!
 
Lâm Văn Nhã đứng lên, đi đến trước mặt Phong Thiển Tịch: "Không biết lớn nhỏ!" Nói xong liền giơ tay lên, bàn tay muốn tát cô một cái.
 
Thiển Tịch nắm chặt lấy cánh tay bà ta vừa vung tới: "Bà đừng nghĩ thừa dịp ba tôi không ở đây, liền gả tôi ra ngoài, tôi sẽ không gả!"
 
"Mày… hừ!" Lâm Văn Nhã hừ một tiếng: "Thiển Tịch, mày phải suy nghĩ cho ba của mày. Hôn sự của mày là do ông ấy quyết định, nếu như mày ngỗ nghịch không nghe lời gả đi, bệnh tim của ông ấy vốn không tốt, lỡ như bị chọc cho tức… nói không chừng…"
 
Lâm Văn Nhã không tiếp tục nói hết, chỉ tỏ vẻ vô cùng lo âu và bất đắc dĩ.
 
Mặt Thiển Tịch trở nên xanh xám, ba cô có khả năng đang ở trong tay Lâm Văn Nhã, cái này căn bản là đang uy hiếp cô mà, nếu như cô nói không gả, mụ đàn bà này nói không chừng sẽ làm ra chuyện gì với ba cô mất…
 
Chậm rãi buông tay mẹ kế xuống, cô gắt gao cắn môi.
 
Khóe miệng Lâm Văn Nhã lộ ra vẻ đắc ý tươi cười: "Thiển Tịch, chỉ cần con ngoan ngoãn là tốt rồi, yên tâm, nói thế nào thì trên danh nghĩa mẹ cũng là mẹ của con, mẹ sẽ xử lý tốt hôn sự cho con."
 
Xử lý tốt? A… ba à, sao ba có thể tìm được người mẹ độc ác như này vậy? Hi vọng hết thảy đều chỉ là một cơn ác mộng.
⬅ Trước Tiếp ➡