⬅ Trước Tiếp ➡
"Anh tránh ra." Thiển Tịch nhanh chóng nhắm chặt hai mắt, kinh hoảng kêu thành tiếng.
Quần áo bị quăng lên người cô, hồi lâu không có động tĩnh gì, cô thật cẩn thận mở một con mắt nhìn len lén, hử? Không có ai?
Cầm lấy bộ quần áo sạch sẽ, cô lại đưa mắt liếc một lượt, cửa phòng ngủ khép hờ, anh đi ra ngoài rồi sao?
Mặc kệ đi, Thiển Tịch nhanh chóng mặc quần áo vào, ngã người trên sô pha. Không nghĩ tới anh thật sự sẽ đi ra ngoài, cũng không có dùng cơ hội này nhục nhã cô, chẳng lẽ lại là phát thiện tâm sao? Còn nữa, anh cho người hầu mang Kha Nhi về, còn phân phó người gọi bác sĩ tới.
Phong Thiển Tịch có chút nghĩ không thông, rốt cuộc có nên cảm ơn anh một tiếng hay không đây? A, thật là một tên đàn ông tâm tính bất định mà.
 
1: Là ai phản bội ai
Ánh mặt trời xuyên qua bức màn chiếu rọi vào phòng.
 
"Ưm... Mệt mỏi quá." Thiển Tịch từ trên sô pha bò dậy, tối hôm qua vừa đặt lưng xuống sô pha liền ngủ, không biết là do tư thế ngủ không đúng hay là do dầm mưa quá nhiều, bây giờ xương khớp toàn thân đều có chút nhức mỏi.
 
Tắm rửa sạch sẽ, thay bộ quần áo mới, cô vừa lau đầu tóc ướt át, vừa đi ra ban công. Qua cơn mưa trời lại sáng sao? Sau cơn mưa tối hôm qua, thời tiết bây giờ tựa hồ cũng không tồi lắm.
 
Dựa người vào tay vịn ban công, hít một chút không khí trong lành, cái chân đau nhức của cô cũng được thư giãn không ít, nhìn phong cảnh bên ngoài, đình viện của Nam Cung gia là thiết kế độc nhất, không chỉ rộng lớn khí thế mà còn mỹ quan rất đẹp.
 
Hả?
 
Mắt cô đột nhiên dừng lại ở một cái đình hóng gió trong hoa viên.
 
"Kha Nhi?" Phía sau cây cột ở đình hóng gió, tựa hồ có thể thấy được bóng dáng của Kha Nhi. Sao cô ta lại dậy sớm như vậy? Cũng không biết thân thể đã khỏe hơn chưa.
 
Nghĩ rồi Phong Thiển Tịch xoay người đi xuống lầu tìm Vương Kha Nhi, khi cô vừa mới xoay người, một hình ảnh liền đập vào trong mắt.
 
Bên cạnh Kha Nhi hình như còn có một người khác? Tuy rằng chỉ liếc nhìn một cái, nhưng cô cảm giác người đó hình như là Nam Cung Tuyệt? Mang theo nghi hoặc cùng tò mò, Thiển Tịch lập tức quay người lại, nhìn thẳng về chỗ đình hóng gió.
 
Một hình ảnh chói mắt đập vào trong mắt cô.
Cả người Vương Kha Nhi đang dựa vào cột đình hóng gió, mà Nam Cung Tuyệt lại áp sát vào người cô ta, cúi thân người xuống cùng cô ta hôn môi? Bọn họ hôn môi!
 
Thiển Tịch nắm chặt tay vịn ban công, duỗi dài cổ nhìn hai người trong hoa viên kia. Tuy rằng chỉ có thể nhìn thấy một bên, bên kia đã bị che khuất bởi cây cột nhưng hết thảy đều quá rõ ràng.
 
Xác thật là Vương Kha Nhi cùng Nam Cung Tuyệt, hơn nữa, bọn họ thật sự hôn môi!
 
Đồng tử run rẩy, cô nắm lấy tay vịn ban công, không nhịn được mà run lên, mu bàn tay đã nổi cả gân xanh, ngón tay trong chốc lát trở nên vô lực, cả người xụi lơ ngồi trên mặt đất.
 
"Nam Cung Tuyệt, Kha Nhi, tại sao? Tại sao các người làm như vậy?" Cô ngồi xổm trên mặt đất, bưng kín miệng của mình để bản thân không phát ra tiếng kêu sợ hãi.
 
Là giả sao? Kha Nhi vì cái gì lại cùng anh hôn môi? Chuyện này không có khả năng? Chẳng lẽ là nhìn nhầm rồi? Không... Không phải, cảm giác như hai người họ còn hôn môi rất sâu.
 
Suy nghĩ hoảng loạn trong đầu, cô đột nhiên nhớ tới câu nói lúc trước của Nam Cung Tuyệt “Cô đưa chị em của mình đến đây ở, không sợ tôi sẽ làm gì đó với cô ta sao.”
 
⬅ Trước Tiếp ➡