Chương 9
Nam Cung Tuyệt đem dây chuyền nắm thật chặt ở trong lòng bàn tay, sau đó thả về túi áo bên trong: "Mới vừa gả tới, đã muốn ra ngoài tìm đàn ông sao?"
"Anh…! Mời anh nghe rõ ràng, tôi là hồi môn, là về nhà tôi đó!" Cô nắm chắc nắm đấm, răng mài đến nỗi phát ra tiếng xì xì rung động, anh nói chuyện như vậy thật đáng giận làm sao!
"Muốn về nhà? Có thể, nếu như cô có thể làm hắn vui vẻ, tôi sẽ để cho cô đi." Nam Cung Tuyệt nhếch miệng hiện lên một vẻ âm ngoan, ngón tay bỗng nhiên hướng bên cạnh vung lên, chỉ vào một tên thuộc hạ áo đen đang đứng trước cửa phòng khách.
Tên thuộc hạ áo đen cũng cứng ngắc, sững sờ nhìn qua ghế sô pha bên này.
Thiển Tịch nhíu chặt lông mày: "Làm cho anh ta cao hứng? Có ý tứ gì?"
"A… chính là dùng thân thể của cô đi lấy lòng hắn!"
Nam Cung Tuyệt âm lãnh mà cười cười, anh ngược lại muốn xem xem người phụ nữ này muốn diễn đến lúc nào, hừ! Ở dưới thân thể của anh giả thuần khiết, giả xử nữ, khiến người ta chán ghét.
2: Tàn nhẫn tuyệt tình
Trên mặt Phong Thiển Tịch biểu cảm ngốc đến dại ra, chỉ cảm thấy thần kinh cơ bắp đều vì câu nói này của anh nháy mắt trở nên cứng ngắc: "Nam Cung Tuyệt, anh biết anh đang nói cái gì sao?"
"Đừng làm bộ làm tịch với tôi, lôi hết bản lĩnh trên giường của cô ra đây!" Anh lạnh lùng nói, trong mắt mang theo khinh thường, khóe miệng mang theo trào phúng.
"Anh đừng quá đáng, anh lại muốn tôi dùng thân thể đi lấy lòng hắn ta? Tôi gả cho anh làm vợ của anh, anh coi tôi là cái gì?"
"Nô lệ." Anh thình lình phun ra cái chữ này, anh quay đầu nhìn về phía người áo đen trước cửa: "Tới đây!! "
Người áo đen có chút khiếp đảm nhìn bốn phía xung quanh, lúc này mới khúm núm từ cổng đi đến cạnh ghế sô pha: "Chủ nhân."
"Nam Cung Tuyệt anh điên rồi? Anh muốn thế nào?! "
"Hừ… Phong Thiển Tịch, cô muốn lên phòng trên lầu? Hay là muốn ở phòng khách đây?" Nam Cung Tuyệt hỏi.
"Làm sao anh có thể nói ra những lời này? Làm sao anh có thể làm ra loại chuyện như thế này!" Đến bây giờ Phong Thiển Tịch vẫn không tin, nhưng Nam Cung Tuyệt kiên quyết nói ra như vậy, khiến cô càng ngày càng tin tưởng những gì tên đàn ông này nói đều là thật.
"Xem ra là muốn ở phòng khách biểu diễn, cởi quần áo đi!" Tuyệt tình nói, trong lời của anh mang theo cường thế cùng uy nghiêm.
Cái tên đàn ông đáng ghét này! Phong Thiển Tịch bước xa vọt tới trước mặt Nam Cung Tuyệt, phẫn nộ nắm chặt quần áo trên người anh: "Nam Cung Tuyệt! Anh không được khinh người quá đáng!"