Chương 10
khi cô ta nhìn cô, thoạt nhìn thì rất bình tĩnh nhưng lại lộ ra vẻ lạnh lùng và miệt thị.
Đám người được phân công đi làm việc, chỉ để ba người ở lại.
“Tần Thịnh, Mạnh Húc và Phương Ny, trợ thủ của anh.” Ba người cúi chào Kiều Tri Niệm, dù không muốn nhưng vì giáo dưỡng bao năm qua nên cô cũng thờ ơ gật đầụ Tần Thịnh là người cô đã gặp vào ngày đầu tiên, hoá ra người phụ nữ kia tên là Phương Ny.
Kiều Tri Niệm không nhìn lầm, ánh mắt cô ta khi nhìn Tần Dập luôn bất giác lộ ra sự yêu mến, đó là ánh mắt của phụ nữ nhìn một người đàn ông.
Cô đột nhiên hiểu được địch ý của Phương Ny đến từ đâụ Có điều chuyện này không liên quan tới Kiều Tri Niệm, cô chỉ muốn rời khỏi nơi này thôi.
Tần Dập dành cả buổi sáng để dẫn Kiều Tri Niệm đi khắp nhà họ Tần, chân cô vốn đang đau nhức bây giờ lại càng thêm mệt mỏi.
Anh như nhận ra sự khó chịu của cô, dùng một tay bế xốc người lên.
“Tần Dập, anh thả tôi xuống, còn có người đó…” Cô gái khẽ kháng nghị, nhưng vào tai Tần Dập lại giống như đang làm nũng.
Anh hít một hơi ở hõm cổ của cô rồi thì thầm bên tai “Không có người thì được à?” Kiều Tri Niệm bị hành động thân mật không phân biệt thời gian và địa điểm của anh chọc cho đỏ bừng, để mặc anh ôm về phòng ngủ.
Phương Ny lạnh lùng nhìn bóng lưng của người đàn ông đang ôm cô gái trên hành lang, hai tay siết chặt đến nổi gân xanh.
Tần Thịnh đi ngang qua cô ta, anh dừng lại nói “Phương Ny, chúng ta đã quen biết nhiều năm, có vài lời tôi buộc phải nói với cô.” Phương Ny buông lỏng nắm tay “Nói đi.” “Ông chủ là người không thể với đến, tất cả những gì của ngài ấy đều không được mơ ước.” Tần Thịnh quay qua nhìn cô ta “Nếu không thứ nhận được sẽ là quả đắng đấy.” Phương Ny hừ lạnh “Tôi ở bên cạnh ông chủ lâu như vậy, một con đàn bà không rõ lai lịch thì là cái thá gì.” Tần Thịnh lắc đầu, không nhìn cô ta nữa.
Tối qua, Tần Dập đã gọi hết những người có thân phận ở nhà họ Tần, bảo họ sáng nay đến đây.
Anh công khai tuyên bố Kiều Tri Niệm là bà chủ với mục đích muốn cho họ biết thân phận của cô.
Còn Phương Ny, thân là thuộc hạ thì không nên có loại ảo tưởng không thực tế như vậy.
Phụ nữ khi rơi vào lưới tình đều trở nên ngu ngốc.
Tần Thịnh rời khỏi hành lang, để lại Phương Ny và Mạnh Húc đứng đó.
Từ đầu đến cuối, Mạnh Húc luôn giữ nụ cười trên môi như không thấy chuyện vừa xảy ra.
Anh ta đi đến cạnh Phương Ny, gác tay lên vai cô ta “Nên ăn trưa rồi, chúng ta về thôi.” Phương Ny gạt tay anh ta xuống “Tự tôi đi được.” Mạnh Húc xem thường dáng vẻ tự cho mình là đúng của Phương Ny, đi theo sau cô ta rời khỏi hành lang.
Sau khi ăn trưa xong, Kiều Tri Niệm thay đồ tắm do người giúp việc đưa đến.
Tần Dập làm lơ sự phản kháng mà ôm cô đi đến hồ bơi trong nhà.
Vẻ mặt của cô không hề tình nguyện, nhưng khi nhìn thấy hồ bơi thì hai mắt lại sáng rực lên, suy cho cùng vẫn là tính cách trẻ con, vừa nhìn thấy đồ chơi đã lộ ra gương mặt ngây thơ.
Kiều Tri Niệm mặc đồ tắm màu trắng ôm sát cơ thể.
Cô ngồi bên cạnh hồ bơi, hai chân trắng nõn đong đưa tạo thành những bọt nước