⬅ Trước Tiếp ➡

lại.
Người phát sốt đều sợ lạnh, anh nghĩ vậy.
Tần Dập cởi áo của mình ra, nằm lên giường rồi ôm Kiều Tri Niệm vào lòng, dùng thân nhiệt của mình sưởi ấm cho cô.
Cái ôm này không mang theo tình dục, bầu không khí yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập của hai người.
… Con rối trước mặt bị quật vỡ tan tành, bàn tay cầm roi của người phụ nữ đứng trước con rối siết chặt đến mức nổi gân xanh, làn da màu lúa mạch của cô ta bởi vì tức giận mà đỏ lên.
“Phương Ny, bị ông chủ phát hiện thì cô sẽ xong đời đấy.” Nghe thế, Phương Ny quăng roi về phía Mạnh Húc, anh ta nhanh nhẹn trốn sang một bên, tựa người vào vách tường của mật thất, ung dung nhìn cô ta.
“Hai tên đàn ông các anh đều nói tôi sẽ xong đời, tôi cũng muốn xem là tôi hay con đĩ nhỏ kia sẽ xong đời trước.” Mạnh Húc nhướng mày tặc lưỡi, nhặt roi dưới đất lên chơi.
“Cô xem lại mình đi, lúc nào cũng nóng nảy, làm sao dịu dàng khiến người ta yêu thích bằng cô Kiềụ” Phương Ny nhíu mày “Loại phụ nữ không chịu nổi một đòn đó, dựa vào cái gì mà được ở cạnh anh Tần?” Mạnh Húc thưởng thức con rối bị cô ta đánh vỡ dưới đất, hai tay ôm lấy eo của cô ta.
“Cũng không phải không ai thích cô, sao cứ luôn hướng về người không thích mình vậy chứ?
Hơn nữa, đàn ông càng mạnh mẽ thì càng thích phụ nữ nhu nhược, có thể kích thích ý muốn bảo vệ của mình.
Cô nên hiểu đạo lý này.” Đầu lưỡi Mạnh Húc liếm phía sau tai của người phụ nữ, bàn tay vuốt dọc từ eo cô ta lên ngực.
Phương Ny chán ghét sự đụng chạm của anh ta, cô ta giơ chân trái lên, nhưng Mạnh Húc đã xoay người tránh đòn tấn công.
“Cô nhìn cô xem, tôi vừa tới đây mấy phút thôi mà cô đã đánh tôi hai lần rồi, cô không thể dịu dàng một chút à?” “Dịu dàng mẹ anh ” Người phụ nữ đạp ngã con rối, nện gót thật mạnh đi lên cầu thang.
Mạnh Húc đứng tại chỗ cười nghiêng ngả, sau khi bình tĩnh lại, ánh mắt anh ta nhìn con rối bị đánh vỡ tan tành kia.
Trông con rối ấy có hơi giống Kiều Tri Niệm.
Ở chỗ không xa bên ngoài biệt thự, sóng biển từng cơn vỗ vào bờ cát.
Trong căn phòng, cơn gió sớm mai thổi tung rèm lụa màu trắng làm ánh sáng chiếu vào, Kiều Tri Niệm tựa vào đầu giường, khuôn mặt vô cảm nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Cạch.” Tiếng chốt cửa vang lên, người đàn ông cao lớn mặc áo khoác đen đi vào.
“Tỉnh rồi hả?
Khoẻ hơn chút nào chưa?” Tần Dập đi vào với một chén cháo rồi đặt lên đầu giường.
Anh nhìn khuôn mặt của cô, mặc dù còn hơi xanh xao nhưng đã có nét hồng hào.
Sau ba ngày được anh chăm sóc tỉ mỉ, cô gần như đã khỏi bệnh.
Cô gái gật đầu, bụng bỗng kêu lên.
Cô ngại ngùng đỏ mặt, còn Tần Dập thì cười khẽ.
Anh bưng chén cháo trên tủ đầu giường đút từng muỗng cho cô.
Cơ thể của Kiều Tri Niệm không tốt, mỗi lần bị bệnh đều sẽ kéo dài mấy ngày, mà bệnh thì lại không muốn ăn, lần nào mẹ cũng ở bên cạnh chăm sóc cô.
Từ ngày đầu tiên bị bệnh, Tần Dập đã luôn săn sóc cho cô từng bữa ăn, động tác lóng ngóng nhưng cẩn thận, sự ấm áp quen thuộc này khiến cô chợt có cảm giác như đang ở nhà.
Kiều Tri Niệm ăn từng miếng hết cả chén cháo, người đàn ông cong môi lấy tay lau miệng


⬅ Trước Tiếp ➡