⬅ Trước Tiếp ➡

biết khi nào người phụ nữ kia sẽ quay sang cắn cô một phát.
“Là một cô gái bằng tuổi em, con gái của anh cả.
Con bé rất cởi mở, em sẽ rất vui nếu có nó ở bên cạnh.” Cô còn chưa kịp mường tượng ra “cô bé cởi mở” kia là người thế nào thì đã bị Tần Dập hôn.
Nụ hôn này vừa triền miên vừa dịu dàng, Kiều Tri Niệm nhanh chóng vươn lưỡi ra thăm dò, hành động này khiến Tần Dập chợt cứng người.
Động tác này của cô giống như đã kích thích thần kinh của người đàn ông, ngay sau đó, anh điên cuồng công chiếm khoang miệng Kiều Tri Niệm, hoàn toàn khác người vừa mới hôn dịu dàng ban nãy.
Dương vật cứng rắn dưới háng phồng lên, Tần Dập dừng lại trước khi mất khống chế, hai người thở dốc ngã xuống giường.
“Anh đi đây, bé cưng.” “Phải đi luôn à?” Kiều Tri Niệm ngẩng đầu lên nhìn vào đôi mắt đen của anh, đôi môi hồng bị hôn đến sưng đỏ.
“Ừ, anh sẽ cố gắng trở về sớm.” Nói xong, anh cầm tay của cô kéo xuống dưới.
Cách một lớp vải, Kiều Tri Niệm cũng có thể cảm nhận được nhiệt độ của thứ cứng rắn ấy, bàn tay lại bị người đàn ông túm lấy không thể rút ra làm mặt cô đỏ bừng.
Anh không nhịn được mà bật cười nhướng mày, ánh mắt trở nên ngả ngớn.
“Khi đó em khoẻ lại rồi, anh sẽ lại làm em.” Chiều hôm Tần Dập rời đi, Kiều Tri Niệm gặp được “cô bé cởi mở” kia.
Cô bé cũng trạc tuổi Kiều Tri Niệm, dáng người nhỏ nhắn, làn da trắng nõn, mái tóc dài lấp ló nơi xương quai xanh, mặc quần ieans bó sát người và áo sơ mi cổ thấp.
Liếc sơ qua trông cô ấy còn trưởng thành hơn cả Kiều Tri Niệm, khí chất toát ra vẻ thông minh, sáng sủa.
Lúc này đây, cô ấy đang chớp đôi mắt to tròn sáng ngời tò mò nhìn Kiều Tri Niệm.
“Thím hai Mấy hôm trước cháu nghe nói chú hai ngốc tìm được một cô vợ, không ngờ thím vừa trẻ lại vừa đẹp như vậy ” Miệng Lục Duy nói, còn tay thì nắm lấy cánh tay của Kiều Tri Niệm lắc lấy lắc để.
“Tống Hoài Cẩn nói chú hai thích thím, còn nói cháu và thím bằng tuổi nhaụ Cháu tên Lục Duy, sinh tháng bảy, thím thì sao?” Kiều Tri Niệm bị sự nhiệt tình của cô ấy làm cho ngây người, cô khá ngạc nhiên vì Tần Dập có đứa cháu gái lớn như vậy.
“Tôi tên Kiều Tri Niệm, sinh tháng tư, lớn hơn cô một chút.” Lục Duy kéo tay cô ngồi lên giường, nói chuyện như đang than thở “Dù cây vạn tuế có nở hoa thì chú hai cũng không thể tìm được cô gái nào xêm xêm tuổi chú ấy cả, nhìn sao cũng thấy chú ấy như một ông chú thô tục.” “Nhưng mà…” Cô ấy trở mình, xích lại gần Kiều Tri Niệm “Nếu cháu mà là chú ấy, cháu cũng sẽ thích thím lắm.” “Thật muốn biết người như chú hai lúc dịu dàng trông sẽ thế nào ghê.
Thím biết không, từ trước đến giờ chú ấy chưa từng có bạn gái.
Cháu cứ luôn tưởng tượng về dáng vẻ của thím, kết quả không khác với tưởng tượng là mấy, đúng là người đẹp ” Kiều Tri Niệm nhìn Lục Duy, cuối cùng cũng biết sự “cởi mở” mà Tần Dập nói là thế nào.
Ngoài chuyện này ra, Kiều Tri Niệm còn biết thêm một chuyện khiến cô rất ngạc nhiên, không ngờ Tần Dập lại chưa từng quen ai, nhưng kỹ năng của anh thì rất thành thạo… Cô đỏ mặt, lắc đầu, không thèm nghĩ đến người đàn ông kia nữa.
Tính cách của Lục Duy khá vui vẻ, Kiều


⬅ Trước Tiếp ➡