Chương 18
đây là nhà họ Tần, sao có súng giả được.” Khẩu súng lạnh như băng khiến người ta rùng mình.
Tuy nhà họ Hoắc làm ăn chân chính nhưng cây to đón gió, bình thường cũng có tiếp xúc với nhiều loại người.
Kiều Tri Niệm từng nhìn thấy súng, thậm chí khi còn bé ở nước ngoài, bố từng dạy cô cách dùng súng, nhưng cũng chỉ là chơi đùa một chút thôi.
Kiều Tri Niệm không hiểu phải sống cuộc sống như thế nào mới có thể khiến một người luôn mang theo súng bên mình như vậy.
Kiều Tri Niệm nhìn cô gái bằng tuổi mình, đột nhiên cảm thấy rất đau lòng.
“Cháu biết thím đang nghĩ gì, cảm thấy cháu rất đáng thương, nhất định là không có tuổi thơ, không có ai yêu thương, đúng không?” Kiều Tri Niệm bị cô nói trúng tim đen nên hơi xấu hổ.
“Thật ra không phải vậy đâụ” Lục Duy cất khẩu súng, mở bức rèm đang khép chặt ra, gió biển ban đêm lập tức thổi vào làm mái tóc cô rối tung, cả căn phòng chìm trong bầu không khí ẩm ướt.
“Ba mẹ rất yêu nhau, cũng yêu cả cháu nữa, mấy người chú hai cũng tốt với cháu lắm.” Lục Duy quay sang cười với Kiều Tri Niệm, sau đó lại tiếp tục nhìn biển khơi đen kịt.
Đôi mắt cô cụp xuống nhìn mặt đất ướt át, đầu lưỡi liếm môi dưới khô khốc, lúc ngẩng đầu lên thì vầng sáng trong mắt đã không còn nữa.
“Sau này, ba mẹ cháu đều không còn, cháu đi theo mấy người chú hai được bốn năm rồi.
Có lẽ thím sẽ thấy chuyện chúng cháu làm rất nguy hiểm, cũng không phơi bày ra trước ánh sáng được, thậm chí cũng chẳng vẻ vang gì.
Nhưng chúng cháu một không trộm, hai không cướp, chưa bao giờ ép người tốt phạm tội, không dính đến ma tuý.
Nói trắng ra đều là làm ăn cả, nhưng hành động sinh tồn lại không giống với mọi người thôi.” “Nếu có thể ăn mặc gọn gàng đứng dưới ánh mặt trời, ai lại bằng lòng sống trong bùn lầy đêm tối chứ?” Lục Duy đi đến mép giường nắm lấy tay Kiều Tri Niệm, tay cô có hơi lạnh.
Trước khi Tần Dập đi, anh có nói với cô chuyện Kiều Tri Niệm vừa mới khỏi bệnh, thế nên Lục Duy đi ra cửa sổ kéo rèm lại.
“Cháu nghe ông chú ngu ngốc nói nhà thím rất có tiền, là đại gia nước Z, ba mẹ và anh trai đối xử với thím rất tốt, chắc thím nhớ nhà lắm đúng không?” Nghe thấy chữ “nhà”, lòng Kiều Tri Niệm bắt đầu chua xót.
Sao cô lại không nhớ nhà được cơ chứ?
Đã đi hơn một tuần rồi, không biết anh trai thế nào, ba mẹ có biết chuyện cô bị người ta bắt đi không?
Lục Duy ngồi ở mép giường, đắp chăn cho Kiều Tri Niệm đang đỏ mắt.
“Thím ở lại bên cạnh chú hai đi, trước giờ chú ấy chưa từng rung động với bất kỳ người phụ nữ nào, chỉ cần thím không buông tay thì chắc chắn chú ấy sẽ đối xử tốt với thím.
Cháu biết thím lớn lên trong sự cưng chiều của cả nhà, nhưng tin cháu đi, chú ấy là người thương vợ, chuyện người nhà thím làm được thì chú ấy cũng có thể làm được.
Chỉ cần thím đối tốt với chú ấy, chú ấy có thể giao cả tính mạng của mình cho thím, giống như…” “Như ba mẹ cháụ” Lục Duy nói xong, cười không thành tiếng.
Cô ấy nhớ tới gương mặt bất cần đời, luôn mặc áo sơ mi sặc sỡ khiến người ta tức chết kia.
Trong một thành phố nhỏ phía Bắc Myanmar, nơi đây ban ngày khó có thể tìm được một bóng người, ban đêm đèn đuốc lại sáng trưng.
Gái bán dâm