Vùi đầu giằng co, bàn tay của cô hơi run lên, cũng không chiến thắng nỗi sợ hãi tɾong lòng cô.
Thấy thế, Hạng Vân Thanh không vội, mở xe lên, đèn xe nhấp nháy, thoáng chốc chiếu sáng con đường tối tăm chỉ có đèn đường tô đậm bầu không khí này, sáng như ban ngày.
Ngoài biệt thự chỉ có một chiếc xe này, chắc là bên tɾong có người đứng ở bên cửa sổ, tất nhiên sẽ phát hiện ra sự tồn tại của chiếc xe này.
Ổ Liên căng thẳng thu hồi ánh mắt, nghẹn ngào "Thân thể em không thoải mái, làm... làm không được.”
Thật vô cùng xấu hổ khi nói ra điều này.
Cô xấu hổ, khuôn mặt tròn to bằng bàn tay đỏ bừng lên, nhiệt khí phun trào, làm cho cô khuất nhục đến muốn khóc.
Lạnh lùng nhìn cô tự điều chỉnh tâm trạng, Hạng Vân Thanh trầm tĩnh nói "Không phải làm t̠ình đaụ”
Từ ngữ trần trụi phun ra, Ổ Liên nghe đến trái tim đập thình thịch, hơi liếc mắt, hơi thở dồn dập "Vậy... Vậy anh có ý gì?"
Một giây sau, Hạng Vân Thanh tách đầu gối ra, một tay nắm lấy cổ tay cô, tɾong ánh mắt ngây thơ mờ mịt của cô ấn lên dương vật lặng lẽ nâng lên, âm sắc trầm xuống "Liếm cho tôi đi.”
“…”
Trong lúc hoảng sợ, đôi mắt nâu sẫm của Ổ Liên co rút lại, máu chảy ngược, tứ chi lạnh toát. Cô cảm thấy hô hấp của mình trở nên yếu ớt, đôi mắt trợn to rưng rưng, bất lực chớp xuống, khó xử lắc đầu "Anh không thể đối xử với em như vậy... mẹ anh... và mẹ em là bạn mà."
Cô rấthy vọng, y có thể nể mặt giao tình tɾong nhà, giơ cao đánh khẽ.
Nhưng hết lần này tới lần khác, Hạng Vân Thanh rấtkhó chịu với mối quan hệ này, khóe môi lạnh nhạt mím lại, nắm chặt cổ tay cô ấn ma͙nh.
“A…”
Giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt mềm mại của cô, Ổ Liên cảm giác xương cổ tay mình sắp bị bóp nát, đau đến tràn ra tiếng khóc nức nở "Đau quá... buông em ra đi mà.”
Ngón tay khớp xương rõ ràng không có chút sức lực nào thả lỏng, sắc mặt Hạng Vân Thanh Thanh nhạt nhẽo, giọng điệu hạ thấp "Liếm thôi bộ khó lắm sao?”
“... Không.”
Bản năng cầu sinh khiến Ổ Liên cúi đầu, hai mắt đẫm lệ nhìn chằm chằm cổ tay đỏ bừng của mình, cô nghẹn ngào yếu thế "Không khó…”
Nhận được câu trả lời hài lòng, Hạng Vân Thanh buông lỏng lực ra, cụp mắt liếc bàn tay nhỏ bé cuộn tròn dán trên dương vật của y, mặt mày nén hàn khí, "Vide0 có gửi đi hay không, gửi cho ai, đều dựa vào quyết định biểu hiện kế tiếp của em.”
“…”
Đáy mắt Ổ Liên đã ẩn ra tơ máu nhỏ yếu, chứa đầy nước mắt, dáng vẻ mảnh mai điềm đạm đáng yêụ