⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng núi băng cũng sẽ tan chảy, người đàn ông kia nhận điện thoại, khóe môi nhếch lên, giống hệt như đóa tuyết tan vào ngày xuân, trong đôi mắt như hồ băng lạnh lẽo kia lại có ánh nước dịu dàng tràn ra.
trái tim dường như ngưng đập một nhịp, sau đó bắt đầu điên cuồng đập rộn ràng. Sở Hà bất giác nghĩ lung tung. Anh đang trò chuyện điện thoại với ai, bạn gái sao? Cũng đúng, đẹp trai nhường này sao bên người lại không có ong bướm vây quanh kia chứ.
Nhưng cho dù đối phương có độc thân, cô thực sự có cơ hội sao? Không phải không thể hành động, cho dù sẽ rất xấu hổ rất khó khăn. Nếu cảm thấy không hợp, cũng không phải không thể bỏ chạy. Nhưng Sở Hà hiểu rõ, người này giống hệt như ma túy. Nếu như thực sự động tới sau đó cai đi, chắc chắn phản ứng cai nghiện sẽ đau đớn tới mức chẳng dám tưởng tượng. Mà cô lại là người sợ phiền phức.
Rõ ràng trái tim kêu ngừng, nhưng trông thấy nét mặt dịu dàng kia của anh, vẫn như bị bão táp cuốn đi mất. Đầu óc trắng xóa một mảnh, chỉ còn lại suy nghĩ lạ lùng: bạn gái của anh có lẽ rất hạnh phúc nhỉ.
Nếu như gương mặt như thần, nụ cười nơi khóe môi và ánh mắt dịu dàng kia, tất thảy chỉ dành cho một mình cô….
Sở Hà cố gắng chặt đứt dòng tưởng tượng lạ lùng kia của mình đi. Trên thực tế hiếm khi cô thực sự mất mát. Những thứ cầu mà không được rất ít, hơn nữa tự cô sẽ thoát ra, cô quen tự nói với chính mình không đáng đặt trong lòng. Nhưng hệ thống tự cứu của cô hình như hôm nay mất linh rồi.
Trong lòng càng lặp đi lặp lại kêu ngừng, mất mát càng giống như xông thẳng từ trong tim phọt ra ngoài, đè lên lồng ngực cô căng tức.
Cô không có cách nào giấu giếm chính mình nữa, chẳng qua chỉ là tôi nhát gan. Cô hơi rũ đầu xuống, nhưng hai chân không nghe theo khống chế đã bước nhanh tới phương hướng của anh.
Nhưng trong đám người bỗng nhiên trống rỗng, trước khi cô tỉnh táo lại, bóng dáng kia đã không thấy tăm hơi rồi. Sở Hà chạy qua đó, nhìn quanh dòng người huyên náo, nhưng không hề có anh.
Người ấy hệt như áng mây ban chiều, lướt ngang qua bở vai cô, sau đó biến mất trong màn đêm ập tới.
---
ĐỐT LỬA
Trên chuyến bay từ thành phố A tới thành phố B, có một cô gái xinh đẹp ngồi bên cửa sổ. Gương mặt tinh xảo đẹp đẽ gần như chẳng thoa chút phấn son nào, trông có vẻ non nớt, nhưng chiếc áo khoác kẻ ca rô kia vừa đủ để tô điểm thêm chút lạnh lùng hào sảng nơi khuôn mày, chiếc thắt lưng bó chặt lấy vòng eo thon nhỏ, quần áo màu xám càng làm tôn lên nước da trắng ngần của cô. Nhất là đôi mắt ánh nước kia, có lẽ là do nhìn chăm chú trời mây bên ngoài cửa sổ quá lâu, còn mang theo chút bi thương mơ hồ.
Cô tiếp viên hàng không tới thăm hỏi lựa chọn món ăn có chút không nỡ làm phiền tới khung cảnh đẹp đẽ này, nhưng vẫn chỉ có thể cất tiếng dò hỏi. Nhưng hỏi mấy câu cô gái xinh đẹp này vẫn đang ngẩn người chỉ đành vỗ nhẹ lên vai cô.

⬅ Trước Tiếp ➡