“.......”
Thẩm Mục Hàn khoanh tay trước ngực, dù bận nhưng vẫn ung dung nhìn cô, chậm rãi bổ sung một câu, “Em muốn tìm trợ lý, anh giúp em tìm, ngày mai là có thể gặp.”
Mạc Thi Ý kinh ngạc mà trừng lớn hai mắt, “Làm sao anh biết được tôi cần loại trợ lý như thế nào?”
Bất quá lời vừa nói ra khỏi miệng, cô lại cảm thấy mình mới hỏi một câu vô cùng có vấn đề về trí óc. Anh có thể phát hiện chuyện cô mở phòng làm việc về trang phục, loại chuyện nhỏ như thiếu trợ lý làm sao anh có thể không biết được?
Từ từ, cứ cho như là việc nhỏ, một tổng giám đốc trăm công nghìn việc như anh làm sao lại đặc biệt chú ý đến việc này chứ?
“Một sinh viên tốt nghiệp ngành quảng cáo, tưởng rằng muốn làm ngành sản xuất thiết kế trang phục thì chỉ cần một bản vẽ là đủ sao?”
Mạc Thi Ý không còn lời gì để nói.
Cũng may Thẩm Mục Hàn hòa một ván này, cũng không tiếp tục dỗi cô, khôi phụ dáng vẻ lạnh lùng, ném xuống một câu, “Xuống ăn cơm”, rồi mới đi ra khỏi phòng.
Mạc Thi Ý đen bản thảo thiết kế của mình để sang một bên, lúc này mới theo anh xuống tầng ăn cơm tối.
Cung Linh Lan còn chưa biết Mạc Thi Ý mở phòng làm việc ở bên ngoài, thấy cô cả ngày đều ở trong phòng, giờ ăn cơm còn phải để con trai bà lên gọi, sắc mặt liền trầm xuống.
“Mạc Thi Ý, tuy rằng nhà chúng ta có thể nuôi cô, nhưng cô cũng không có việc gì làm sao? Mấy ngày nay như vậy là sao? Không phải ra cửa cùng người đàn ông khác diễn ái muội thì cũng chính là ở nhà cả ngày không làm gì. Có phải cô bị sa thải rồi hay không?
Đối mặt với ánh mắt ghét bỏ của mẹ chồng, Mạc Thi Ý cũng không muốn giải thích, chỉ đơn giản nói một câu, “Con có việc quan trọng phải làm.”
“Việc quan trọng?” Hiển nhiên là Cung Linh Lan rất bất mãn với câu trả lời này, đốt nhiên cất cao âm cuối, không muốn buông tha cho người đối diện,
“Chuyện quan trọng là chuyện gì? Tôi nhìn cô cả ngày lười ở nhà, không đi làm, cũng không đi giúp đỡ làm việc nhà, đâu giống như Thiến Thiến, đường đường chính chính là một bác sĩ, lên được phòng khách cũng xuống được phòng bếp!” Nói tới đây đột nhiên bà ta chuyển hướng, nhìn về phía con trai của mình, “Mục Hàn, con cùng Thiến Thiến có vấn đề gì sao? Con bé dạo gần đây không chịu tới nhà chúng ta, mẹ hỏi con bé, nó cũng không nói nguyên nhân, nói đi có phải con làm chuyện gì đó khiến con bé giận hay không?”
“Không có.” Người đàn ông trả lời dứt khoát lưu loát.
Bất quá Cung Linh Lan chính là muốn nghe câu trả lời này của anh, ngay sau đó liền nói, “Thật sự không có? Vậy xem ra là Thiến Thiến hiểu làm con, hôm nay mẹ đi bệnh viện kiểm tra chút bệnh nhỏ, vẫn là Thiến Thiến giúp mẹ tiết kiệm thời gian xếp hàng.
Mẹ hẹn con bé ngày mai tới đây ăn một bữa cơm, con đừng bày ra sắc mặt khó coi với người ta đó!”
Thẩm Mục Hàn rốt cuộc cũng nhìn lên, tùy ý múc một muỗng canh cá trích lớn vào trong bát Mạc Thi Ý, ngoài miệng lại nhàn nhạt mà trả lời mẹ mình, “Được, tối mai con có tiệc xã giao, không trở về ăn cơm.”
“Lại xã giao? Vậy ngày mai mấy giờ con về nhà, mẹ làm bữa khuya cho con nhé?”
“Không biết mấy giờ trở về.”
Giọng nói người đàn ông không nghe ra được bất kì cảm xúc gì, Cung Linh Lan trong nháy mắt còn chưa xác định được có phải là kế hoạch của bà ta bị con trai mình nhìn thấu hay không.
Nhưng mặc kệ, ngày mai không được, thì ngày mốt. Tốt nhất là tìm một hôm Mạc Thi Ý không trở về nhà ăn cơm tối, bà có thể nghĩ cách tác hợp cho con trai mình và Thiến Thiến thành đôi...
Nói không chừng còn có thể phân cao thấp với cẩm tú.
Thẩm Mục Hàn vì Mạc Thi Ý mà tìm tới một trợ lý, là một nữ sinh viên vừa tốt nghiệp đại học danh giá.
Thích Nghiên, thiết kế trang phục chuyên nghiệp, cũng có lý tưởng cùng giấc mơ giống với Mạc Thi Ý.
Cô ta cũng muốn mở một phòng làm việc của riêng mình, nhưng mệnh cô ta không tốt bằng Mạc Thi Ý, có một ông chồng nhiều tiền như vậy.
Cô ta còn độc thân, hơn nữa điều kiện gia đình cũng chỉ ở tầm trung, chỉ có thể đi làm công kiếm tiền cho người ta, tương lai lại chậm rãi mà thực hiện mơ ước của mình.
“Đây chính là hán phục mà cô đã cải tiến thiết kế?”
Mạc Thi Ý nhìn cô gái tiến tới báo danh, một thân tóc dài được cố định bởi cây trâm cài bằng gỗ. Phần thân trên là áo voan viền trắng, bên dưới là chân váy xếp ly ngắn màu hồng nhạt.
Nếu không phải đã xem qua thông tin của cô ta, Mạc Thi Ý chắc chắn sẽ không nghĩ Thích Nghiên là người đã tốt nghiệp đại học rồi mà chỉ nghĩ là một cô gái nhỏ mới vào đại học không bao lâu!
Mục tiêu của Thích Nghiên là trở thành trợ lý của nhà thiết kế, trước tiên là học hỏi kinh nghiệm, nhưng cũng là muốn đến một công ty để thực tập.
Không ngờ, cuối cùng nhận được thông báo lại là đến một phòng làm việc còn chưa chính thức khai trương.
Nếu không phải bởi vì tiền lương ở đây tương đối cao, lại vừa lúc Thích Nghiên thiếu tiền, cô ta cũng sẽ không thoải mái mà đồng ý đi làm.
Bất quá chị gái nhà thiết kế này vậy mà chỉ liếc mắt một cái đã nhìn ra cả người cô đều là tự mình động thủ, Thích Nghiên không khỏi đối với cô có thiện cảm hơn, ngay sau đó mới thẹn thùng gật gật đầu, “Đúng vậy, là em lúc rảnh rỗi không có việc gì làm nên làm ra một bộ như vậy.”
Mạc Thi Ý liếc mắt đánh giá cô ta một cái, cười tán thưởng, “Thật là một cô gái khéo tay! Xem ra em rất thích trang phục cổ trang?”
“Đúng vậy, em thích nhất là đồ cổ trang. Em cảm thấy hán phục là đồ cổ trang đẹp nhất trong lịch sử Trung Quốc, nó là hiện thân của quốc gia “Y quan thượng quốc”, là “Lễ nghi chi bang”, “Cẩm tú Trung hoa” của chúng ta, là một nghệ thuật kiệt xuất.
Hơn nữa còn được kế thừa bởi hơn 30 di sản văn hóa phi vật thể của Trung Quốc cùng với thủ công mỹ nghệ của Trung Quốc...”
Thích Nghiên vừa nói tới hán phục, liền thao thao bất tuyệt, vốn là hai tròng mắt đẹp bây giờ còn phá lệ trở nên trong suốt, đó chính là loại vui sướng phát ra từ trong nội tâm.
Cuối cùng, cô ta rốt cuộc cũng nhớ tới cái gì đó, sờ sờ chóp mũi của chính mình, thật cẩn thận mà hỏi lại một câu, “Nhà thiết kế Mạc, làm sao chị phát hiện quần áo này của em không phải là đi mua mà là tự mình làm ra?”
“Ha ha, rất đơn giản, nhìn bản vẽ tự thêu liền biết. Nghệ thuật thêu còn tương đối non nớt, tuy nhiên rất có tiềm lực, sau này nếu em có thể nghiên cứu phương diện này sâu một chút, nói không chừng còn có thể không phân cao thấp với tú nương đó!”
Đối với đồ cổ trang Mạc Thi Ý quả thật không hiểu biết nhiều cho lắm, nhưng đối với nghệ thuật thêu cô vẫn biết một chút, đã từng nghiên cứu qua.
Cho nên có mới có thể liếc mắt một cái đã biết được bộ đồ này của Thích Nghiên là tự tay làm.
Thích Nghiên theo bản năng mà cúi xuống nhìn ống tay áo của chính mình, hoa nhỏ trên đó cô phải tiêu phí rất nhiều thời gian để hoàn thành, ở trong mắt người thường, căn bản sẽ không nhìn ra được đó chính là do tự cô thêu.
Rốt cuộc thì, bà ngoại cô chính là một tú nương nổi danh trong thôn, thêu thùa là do đi theo bà ngoại mà học được một chút.