Cô sẽ không lập tức vạch trần bộ mặt thật của Hứa Vận Nhi, nhưng cũng không để cô ta đắc ý Cô còn rất nhiều thời gian, kiếp trước cô đã từng chịu tội, ăn qua khổ sở, không phải là sự sự sắp đặt của Hứa Vận Nhi sao?
Mặc dù Hứa Vận Nhi cảm thấy trong lời nói của cô có chút không đúng, nhưng cũng không nghĩ nhiều, thậm chí còn hơi đắc ý. Cố Bắc Từ vẫn ngu ngốc như vậy, cô ta còn tưởng Cố Bắc Từ đột nhiên thông minh lên rồi chứ?
“Vậy thì chị an tâm rồi, chỉ cần A Từ không hiểu lầm chị thì tất cả đều tốt ”
Hứa Vận Nhi làm bộ vui vẻ cười nói.
Truyện chỉ có duy nhất tại webtruyen.com
Cố Bắc Từ thật sự lười bồi cô ta diễn, không kiên nhẫn hỏi.
“Chị tìm em có chuyện gì sao?”
Vốn dĩ tính khí kiêu ngạo của cô đã bị mẹ con Hứa Vận Nhi chèn ép, nên nếu cô chứ dùng giọng điệu này thì sẽ không khiến Hứa Vận Nhi hoài nghi.
Quả nhiên Hứa Vận Nhi một chút cũng không để ý đến thái độ của Cố Bắc Từ, cô ta cảnh giác nhìn bốn phía xung quanh, bỗng nhiên dựa lại gần, đè thấp thanh âm nói ở bên tai Cố Bắc Từ.
“Ban ngày chị gọi cho em nhưng lại không liên lạc được, Tưởng học trưởng sắp vội muốn chết rồi Hiện tại anh ấy đang ở bên trong hoa viên chờ em, nmem mau đi tìm anh ấy đi ”
Nghe thế thế, đáy lòng Cố Bắc Từ liền cười lạnh. Quả nhiên, đây đúng là Hứa Vận Nhi, một kế không thành còn có một kế khác đang chờ cô, thẳng đến khi hại chết cô mới thôi
“A Từ Em còn ở do dự cái gì? Thật vất vả mới làm cho Hoắc Tư Triệt nới lỏng cảnh giác, đây là cơ hội cuối cùng của em rồi
Chẳng lẽ em không muốn ở cùng một chỗ với Tưởng học trưởng sao? Vé máy bay anh ấy cũng chuẩn bị xong rồi ”
Thấy Cố Bắc Từ bất động, Hứa Vận Nhi liền kích động, lôi kéo tay Cố Bắc Từ hướng về phía bên ngoài đi đến, mạnh mẽ đưa cô đến hoa viên.
“Chị vào bên trong trông chừng ”
Hứa Vận Nhi ném xuống lời này, lập tức chạy trốn, xoay người rời đi.
Cố Bắc Từ lạnh lùng nhìn chằm chằm hoa viên, một màn này cùng so với kiếp trước thật là không có sai biệt.
Cô đại náo tiệc đính hôn, sau đó dưới sự thúc ép của ông cụ Hoắc vẫn kiên trì đính hôn với Hoắc Tư Triệt. Hứa Vận Nhi giống hệt như hiện tại, làm bộ hảo tâm mật báo cho cô.
Sau đó cô mừng rỡ như điên mà chạy tới hoa viên, liền nhìn thấy Tưởng Ngọc Đường. Cô bị tình yêu làm cho choáng váng đầu óc, liền thổ lộ với Tưởng Ngọc Đường, thậm chí còn muốn cùng anh ta trốn đi.
Nhưng hết thảy, đều bị Hoắc Tư Triệt theo sau nghe thấy từ đầu đến cuối, anh liền nổi giận lôi đình... Cố Bắc Từ không dám nghĩ lại.
Cô biết rõ sau đó sẽ phát sinh cái gì, nhưng lại không muốn để cho Hứa Vận Nhi nghi ngờ, nến mới không cự tuyệt.
“A Từ ”
Quả nhiên, trong bóng đêm vang lên một thanh âm ôn nhụ
Làm cho cả người Cố Bắc Từ nổi da gà, run rẩy không thôi, cô hận không thể xông lên xé nát cái mặt tên tra nam này
Nhưng lúc này, cô lại muốn khắc chế chính mình, cưỡng bách chính mình trấn định nhìn về phía vừa phát ra thanh âm đó.
“Anh còn tới làm gì?”
Một loạt tiếng bước chân hấp tấp truyền tới từ phía sau, thiếu niên từ trong bóng đêm đi tới, ánh trăng nhàn nhạt chiếu lên mặt anh ta, ôn nhuận như ngọc.
Diện mạo của Tưởng Ngọc Đường giống hệt như tên của anh ta, ngọc thụ lâm phong, dáng vẻ đoan chính, thư sinh.
Bằng không sao Cố Bắc Từ có thể yêu anh ta. Chẳng qua có một số người, phía dưới khuôn mặt hoa lệ lại là một tâm hồn dơ bẩn
“A Từ, anh biết em oán hận anh. Thật ra anh cũng oán hận chính mình, vì cái gì mà buổi sáng hôm nay lại không mang em đi ”
Tưởng Ngọc Đường lộ ra một bộ dạng tự cho là đau thương kịch liệt.