⬅ Trước Tiếp ➡
Trong lòng Cố Bắc Từ sắp phun máu rồi, sau khi mẹ qua đời, người ba Cố Thanh Nguyên đối xử với cô rất lạnh lùng, và khi mẹ con Tô Phù Dung ra mắt Cố gia, địa vị của cô xuống dốc không phanh, hiện tại đã đến mức Hứa Vận Nhi khóc thì là lỗi của cô.
“Ba, là tự Hứa Vận Nhi muốn khóc, liên quan gì đến A Từ chứ ”
Anh hai Cố Thất Giác bất mãn nói.
“Ta còn không biết tính con sao, che chở cho nó, không phân đúng sai ”
Cố Thanh Nguyên vẫn cố chấp với quan điểm của mình, trong mắt ông, Cố Bắc Từ luôn có lỗi.
“Người không phân biệt đúng sai, là ba mới đúng? Ba có biết vừa rồi xảy ra chuyện gì không?”
Cố Bắc Từ lạnh lùng nhìn Cố Thanh Nguyên, ảnh mắt thản nhiên nhìn lướt qua Tô Phù Dung đang thân mật đứng cạnh ba mình.
Kiếp trước lúc sắp chết trong tù, Hứa Vận Nhi lấy tư thế của người chiến thắng khoe khoang với nàng.
“Cố Bắc Từ, không chỉ anh Ngọc Đường của mày quỳ gối dưới váy tao, mà ba của mày, và mẹ của tao, hôm này chính là lễ cưới của hai bọn họ...”
Nhớ lại lời Hứa Vận Nhi nói, hai tay đang buông hai bên của Cố Bắc Từ siết chặt thành nắm đấm.
Tại sao vậy? Cố Thanh Nguyên
Không phải ông bảo cả đời này chỉ yêu một mình mẹ, cả đời không tái hôn sao?
“A Từ, ba con cũng đang quan tâm con thôi...”
Tô Phù Dung lại nhảy ra giả vờ quan tâm mà nói, Cố Bắc Từ lấy lại tinh thần, không che giấu biểu cảm chán ghét, giọng điệu chế giễu nói.
“Hai người dựa sát như thế làm gì? Chuyện tốt gì đang xảy ra à? Tính khi nào làm đám cưới? Muốn tổ chức trước hay là cùng lúc với tôi đây?”
Dù sao thì cô cũng đã bị mẹ con Hứa Vận Nhi tâng bốc đến mức không sợ trời không sợ đất rồi, nói chuyện như vậy lại phù hợp với kiểu kiêu ngạo ngang ngược của cô trước đây.
Cô nói xong, Hứa Vận Nhi ở bên cạnh lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Còn tưởng rằng Cố Bắc Từ đột nhiên tỉnh ngộ, không ngỡ vẫn là đứa ngu xuân không có não kia, thì ra trước đó chỉ là ảo giác của cô ta.
“Đồ vô liêm sỉ, con đang nói cái gì đấy ”
Cố Thanh Nguyên lập tức bị chọc giận, ông giơ tay lên muốn tát vào mặt Cố Bắc Từ, cô bướng bỉnh đứng tại chỗ, không tránh cũng không né, chờ cái tát của ông giáng xuống.
“Ba đánh đi Điều con nói không phải sự thật à? Mẹ đang từ trên trời nhìn xuống đấy ”
“Ba, ba làm gì vậy? Ba từ trước đến giờ chưa từng đánh A Từ Bây giờ lại vì một người ngoài mà đánh em ấy sao?”
Hai anh trai tiến lên trước bảo vệ cô phía sau, anh hai Cố Thất Giác cũng tức giận.
“Ba, lần này thật sự không liên quan đến A Từ ”
Anh cả Cố Khiêm giọng điệu rất nhẹ, trong mắt tràn đầy vẻ không đồng tình với cha mình.
“Trong mắt các con, ba là người như vậy sao?”
Cuối cùng Cố Thanh Nguyên cũng không nỡ đánh con, chậm rãi thả tay xuống, ánh mắt lộ ra vẻ cô đơn.
“Thanh Nguyên, anh đừng tức giận, A Từ còn nhỏ, không hiểụ..”
Tô Phù Dung trong lòng mừng thầm, lập tức mở miệng đóng vai bộ dạng mẹ hiền, không ngờ còn chưa nói xong, Cố Thanh Nguyên đã khoác tay, lạnh nhạt nói.
“Tôi mãi mãi là em rể của cô, sau này cô đừng khiến bọn nhỏ hiểu lầm.”
“Em...”
Tô Phù Dung trong lòng giận đến phun máu, hận không thể xé miệng Cố Bắc Từ ra, nhưng trên mặt lại giả bộ đáng thương.
Nhưng lần này Cố Thanh Nguyên không nhìn bà ta, trực tiếp lên xe.
Cố Bắc Từ nhìn mà trong lòng ghê tởm, khó trách Hứa Vận Nhi có thể làm như vậy, thì ra là mẹ nào thì con nấy nha.
"Chúng ta cũng đi thôi."
……
Trở lại Cố gia quen thuộc, Cố Bắc Từ trực tiếp xông vào căn phòng quen thuộc của mình, mạnh mẽ ngã mình lên giường.
⬅ Trước Tiếp ➡