⬅ Trước Tiếp ➡
Giọng nói của Cố Bắc Từ mang theo tiếng khóc nức nở, bản năng sinh tồn khiến cho cô bắt đầu giãy dụa, nhưng mà những động tác nhỏ này lại càng chọc giận người đàn ông. Hơn nữa, nhìn thấy đôi mắt vốn đang sáng ngời và tràn đầy năng lượng kia của cô, trong thoáng chốc liền trở nên tuyệt vọng ảm đạm, máu bạo ngược trong cơ thể anh dường như không thể kiểm soát được
Khuôn mặt vốn dĩ đã u ấm của người đàn ông càng trở nên lạnh lẽo hơn, nhiệt độ xung quanh lạnh như vực thẳm tại Nam Cực. Bàn tay anh thô bạo mà xé rách váy của cô, xương quai xanh của cô cũng bị anh ấn tới đau đớn
Vì sao? Cô đã cố gắng như vậy rồi mà cô và Hoắc Tư Triệt vẫn đi tới bước đường này?
Sự uất ức vô bờ dâng lên trong lòng Cố Bắc Từ, hai mắt cô đẫm lệ mà nhìn Hoắc Tư Triệt, chậm rãi vươn tay ôm lấy cổ anh mà thỏa hiệp, quật cường cầu xin anh.
"Triệt ca ca, nhẹ một chút, em đaụ . ."
Sau tiếng gọi "Triệt ca ca", động tác vốn thô bạo của người đàn ông trong nháy mắt liền dừng lại, đôi mắt đen sắc bén của anh hiện lên vẻ phức tạp, giống như muốn từ trên người Cố Bắc Từ mà nhìn thấy lỗ hổng nào đó.
Cảm nhận được thân thể run rẩy của cô gái, rõ ràng cực kỳ sợ anh, nhưng lại nhắm chặt hai mắt, ôm chặt lấy anh, bộ dạng vừa sợ hãi lại vừa không muốn rời đi. Trong một giây đó, trong đôi mắt lạnh băng tàn nhẫn không mang một chút cảm xúc của người đàn ông, liền dâng lên nỗi cô đơn cùng tuyệt vọng khôn xiết.
Rốt cuộc anh cũng không thể tàn nhẫn với cô, chỉ cần cô thể hiện ra một chút yếu đuối cùng quan tâm tới anh, anh liền chấp nhận thỏa hiệp, chấp nhận thất bại.
Cố Bắc Từ vốn dĩ đang nhắm chặt mắt, quyết định chấp nhận việc này, đột nhiên cảm giác Hoắc Tư Triệt không động đậy gì, lông mi của cô liền run lên, cuối cùng mở mắt.
Có lẽ. . . vẫn còn có cơ hội sống sót?
"Vì sao phải đối xử với em như vậy, em đã làm sai điều gì? Anh nói đi "
Cố Bắc Từ cay đẳng chảy nước mắt, yếu đuối lên tiếng chất vấn anh.
Nghe cô chất vấn như thế, khuôn mặt Hoắc Tư Triệt lại trầm xuống dưới, không khí lại lần nữa như đóng băng lại.
Nhưng so với vừa nãy thì có một chút khác biệt
Tuy rằng Đại ma vương vẫn đè chặt lấy cô, nhưng không tiếp tục làm gì nữa, ngay trong chớp mắt, Cố Bắc Từ vội vàng nói.
"Không phải là anh đã nghe được mấy lời đồn đại nào đó chứ? Hay anh nhìn thấy hình ảnh nào gây hiểu lầm?
"Em dám thề với trời, em thực sự chưa hề làm chuyện gì có lỗi với anh "
"Buổi chiều ngày hôm nay, Tưởng Ngọc Đường còn chạy tới quấy rầy em, nhưng đã bị em từ chối, sau đó đuổi anh ta đi Rất nhiều bạn học đều thấy được, anh không tin có thể đi điều tra "
Đại ma vương không nói gì, nhưng anh liền cầm lấy điện thoại đặt trên đầu giường rồi mở đoạn ghi âm ra.
"A Từ, anh hiểu, ngày hôm qua ở nhà họ Hoắc em là vì muốn bảo vệ anh, đạt được sự tín nhiệm của Hoắc Tư Triệt mới là mục đích của em.
Em yên tâm, anh nhất định sẽ nghĩ ra một kế hoạch thật tốt để đưa em rời đi "
Di động phát ra giọng nói của Tưởng Ngọc Đường, là đoạn ghi âm vào chiều hôm trước, kế đó giọng nói của cô được truyền ra từ điện thoại, nhưng nội dung trong đó khiến cho sắc mặt của Cố Bắc Từ lập tức thay đổi
"Hoắc Tư Triệt, anh ta không cần phải mơ tưởng nữa, em và anh ta vốn dĩ không có khả năng bên nhaụ"
Hóa ra là như vậy Khó trách Đại ma vương lại phát hỏa lớn như vậy Đồng tử của Cố Bắc Từ giãn to ra, cô giương giọng nói.
"Em không hề nói qua những lời này Em có thể chứng minh Em có video "
Cố Bắc Từ giãy dụa lấy di động từ trong túi ra, nhanh chóng mở đoạn video đó ra đưa cho Hoắc Tư Triệt xem.
⬅ Trước Tiếp ➡