Chúng ta là người một nhà, em gặp phải uất ức gì, không cần phải chịu đựng, bất kể dù muộn tới bao nhiêu, chị đều có thể lập tức chạy tới chăm em "
Cố Bắc Từ nhạy bén bắt được “ẩn ý” bên trong lời nói của Hứa Vận Nhi.
"Chị, sao mà chị biết được sắc mặt của Đại ma vương không tốt vậy? Lúc ấy chị ở tại hiện trường sao? Tại sao khi đó chị không có lao ra?"
Trong giây lát đầu dây bên kia liền trở nên yên lặng, rõ ràng Hứa Vận Nhi bị cô nói tới nghẹn họng.
Không nghĩ tới Cố Bắc Từ đột nhiên lại thông minh như vậy, thế mà lại nhận ra được chi tiết nhỏ này trong lời nói của cô ta.
"A a... Chị là nghe nói vậy, nếu như chị ở hiện trường, chị nhất định sẽ xông lên A Từ, em thật sự không có chuyện gì sao?"
"Thật sự không sao."
Cố Bắc Từ cố ý lặp lại lần nữa, bỗng nhiên ẩn ý mà nói.
"Lần này là có kẻ tiểu nhân nào đó tố cáo với Hoắc Tư Triệt, cũng may là em cơ trí, đã hoá giải được hiểu lầm. Nhưng mà đừng để cho em biết kẻ tiểu nhân ấy là ai.
Nếu như em biết, em nhất định sẽ để cho cô ta sống không bằng chết "
Cái lúc cô nói câu sau còn cố ý nhấn mạnh, Hứa Vận Nhi ở đầu dây bên kia nghe vậy trong lúc nhất thời sợ tới hết hồn hết vía.
Chẳng lẽ Cố Bắc Từ đã biết gì rồi sao?
"Nhưng mà em biết chị luôn đối xử với em tốt nhất, chị sẽ không hại em đâu, đúng không?"
Cố Bắc Từ đột nhiên thay đổi chủ đề, cười híp mắt hỏi.
Trái tim của Hứa Vận Nhi như ở trên tàu lượn siêu tốc vậy, lúc lên cao tít, lúc rơi bộp xuống, cô ta vội vàng nói.
"Đương nhiên rồi, tất nhiên là chị sẽ không hại em "
"Nếu như không còn gì nữa thì em cúp đây."
Cố Bắc Từ nói qua loa cho có lệ, không đợi Hứa Vận Nhi nói thêm gì, liền trực tiếp cúp điện thoại.
Cô đây chính là muốn để cho Hứa Vận Nhi bị nghẹn chết luôn.
Đứng ở trước cửa khu Phượng Hoàng, Hứa Vận Nhi bị nhân viên ở đây ngăn lại, cô ta gắt gao nắm chặt điện thoại di động, tức giận đến nghiến răng nghiến lợi
Cố Bắc Từ, cái thứ ngu xuẩn này, tại sao vận khí lại luôn tốt như vậy chứ?
Rõ ràng hôm qua cô ta nhìn thấy Hoắc Tư Triệt nổi giận đùng đùng, chạy tới trường học bắt cô ta đi
Tại sao chỉ sau có một buổi tối mà lại xem như không có chuyện gì xảy ra?
Rốt cuộc là cô ta đã tính toán sai ở đâu?
"Tiểu thư, cô đi đi, đừng đứng chờ ở đây nữa. Nếu cô còn không chịu đi, chúng tôi cũng sẽ không khách khí đâu "
Lúc này, nhân viên bảo vệ mặc áo đen đứng cạnh phòng an ninh, đi ra đuổi người lầm nữa.
"Tôi lập tức đi ngay."
Hứa Vận Nhi vội vã nhón chân lên, nhìn vào bên trong khu Phượng Hoàng.
Khu nhà có cảnh sắc nguy nga lộng lẫy làm cho cô ta ngắm nhìn một cách say mê, cô ta vô thức siết chặt tay lại, xoay người, âm thầm thề.
Chờ đi, sớm muộn gì cô ta cũng sẽ trở thành nữ chủ nhân của nơi này
Trong phòng ngủ chính.
Sau khi tắt điện thoại của Hứa Vận Nhi, tâm tình của Cố Bắc Từ rất tốt.
Cô duỗi người, từ trên giường đứng lên, thuận tiện đánh giá toàn bộ phòng ngủ.
Cả phòng chỉ có ba màu trắng xám và đen, được trang trí một cách xa hoa nhưng lại vô cùng đơn giản.
Có thể thấy được mọi thứ ở đây đều lạnh như băng, cho thấy rõ ràng tính cách của chủ nhân căn phòng, có điều đây không phải là phong cách của cô.
"Một thời gian sau, nhất định phải sửa đổi lại nơi này."
Cố Bắc Từ nói thầm một hồi, đột nhiên tiếng chuông báo thức trên điện thoại di động vang lên.
"Nguy rồi Lại sắp trễ rồi "