⬅ Trước Tiếp ➡
"Anh còn phải ăn gì nữa?"
Ánh mắt Hoắc Tư Triệt một giây cũng không có rời khỏi Cố Bắc Từ, mở miệng hỏi.
Anh còn phải ăn gì nữa, giống như việc anh ăn bữa sáng chỉ vì muốn làm cho cô vui vẻ, mà không phải vì tốt cho sức khỏe của mình.
Nghe được câu hỏi của đại ma vương, sống mũi Cố Bắc Từ liền chua xót, lập tức gắp thức ăn để vào trong đĩa của anh ấy.
"Trái cây, trứng gà, những thứ này đều phải ăn, dinh dưỡng nhất định phải cân bằng, một ngày ba bữa đều phải ăn. Anh phải chiếu cố tốt cho chính mình, sau này chúng ta còn có rất nhiều thời gian."
Một câu nói này để cho Chiến Anh cùng dì Minh đồng thời ngây ngẩn.
Cô giây phút nào cũng trông chờ ông chủ bỏ qua cho cô, Cố Bắc Từ hận không thể chạy tới chân trời góc biển, lại dụ dỗ ông chủ chăm sóc tốt cho bản thân, còn có thật nhiều thời gian sau này?
Chiến Anh càng cảnh giác nhìn chằm chằm Cố Bắc Từ, người phụ nữ này chẳng lẽ lại có mới âm mưu gì mới?
Cũng không phải là muốn ông chủ mất cảnh giác, mà để cho ông chủ lơ là, sau đó cô sẽ lần nữa gây ra náo loạn lớn hơn?
Hoắc Tư Triệt giống như bị những lời nói của Cố Bắc Từ làm cho kinh hãi, anh đưa tay ra chạm vào đôi mắt tràn đầy sức sống của cô.
Tại sao, anh càng ngày càng nhìn không thấu cô?
Sau cô khi thay đổi, cảm giác này cũng không tệ lắm
Cố Bắc Từ duy trì tư thế bất động tại chỗ, mặc cho tay của Hoắc Tư Triệt di chuyển ở trên mặt mình. Từ đầu đến cuối cô vẫn thản nhiên đối mặt với anh, đáy mắt có chút áy náy cùng đau lòng cũng đều thể hiện rõ ràng cho anh nhìn thấy.
"Tại sao lại áy náy?"
Người đàn ông bỗng nhiên mở miệng, ánh mắt của anh thâm thúy sắc bén, tựa như có thể thấy rõ tâm tư của cô.
"Trước kia em đã làm sai quá nhiều, cũng hành động vô lý, chỉ hy vọng bây giờ em sửa lại vẫn còn kịp."
Cố Bắc Từ nói một câu hai nghĩa, nhưng hai tầng ý nghĩa này, đại khái chỉ có chính cô mới có thể hiểụ
"Ting ting ting "
Bầu không khí đang tốt đẹp, thì đột nhiên cái điện thoại trên bàn vang lên.
"Nha Không đi nữa là trễ đấy "
Cố Bắc Từ sốt ruột nhìn lướt qua điện thoại di động, chần chừ một chút rồi đứng lên.
Thấy bộ dáng cuống cuồng của cô, sắc mặt người đàn ông lập tức trầm xuống. Đột nhiên bàn tay đang đặt trên bàn của anh bị cô cầm lấy.
"Triệt ca ca, anh có rảnh không? Đưa em trường "
Cô giương mắt nhìn anh, cặp mắt linh động tràn đầy tín nhiệm.
Lệ khí quanh thân Hoắc Tư Triệt nhất thời tan thành mây khói, cô đang ỷ lại vào anh sao?
"Hôm nay ông chủ có một cuộc họp rất quan trọng..."
"Được "
Chiến Anh lập tức thay thế ông chủ trả lời, chẳng qua là còn chưa kịp nói xong, liền bị câu nói của ông chủ như tát thẳng vào mặt vậy.
Nội tâm anh chàng trợ lý buồn bực suy nghĩ Ông chủ, anh nhất định là một hôn quân
Tám giờ sáng, chiếc xe Rolls Royce dừng trước cửa trường trung học quý tộc số hai S. Cửa xe vừa mở ra, Cố Bắc Từ lập tức không kịp đợi, hai chân cô nhanh chóng bước ra cửa, sau đó cô lại đột nhiên lại rút về.
Cười híp mắt nhìn chằm chằm Hoắc Tư Triệt.
"Sao thế?"
Hoắc Tư Triệt lẳng lặng nhìn cô, trong đôi mắt thoáng qua chút khó hiểụ
"Đưa điện thoại của anh cho em."
Cố Bắc Từ chìa tay về phía Hoắc Tư Triệt, Hoắc Tư Triệt theo lời cô đem điện thoại di động đưa tới.
Cô nhận lấy điện thoại di động, phát hiện điện thoại di động có mật mã, cô thử nhập vào ngày sinh nhật của mình, quả nhiên màn hình đã được mở.
"Lát nữa em cũng đổi mật mã sang ngày sinh nhật của anh đi."
⬅ Trước Tiếp ➡