Chương 3
tùy thân cùng ví để dưới gối, nếu có người động chạm đến, anh có thể giật mình, lúc này mới yên tâm ngủ.
Khách sạn mở máy sưởi tối đa, anh bị nóng mà tỉnh lại.
Trong chớp mắt, anh cũng không xác định được mình đang ở đâu, quay lại mới nhớ tới mình đang ở chân núi Hoàng Sơn, trên giường còn một người phụ nữ xa lạ mới nhặt được.
Tần Vũ Tùng không nhịn được mà ghé vào giường Mary nhìn cô.
Cô mở mắt, nhìn anh, cũng không phản đối mà còn đem mặt vùi trước ngực anh, tay ôm eo anh.
Hành động của cô làm dục vọng anh nổi lên, Tần Vũ Tùng mút nhè nhẹ cổ cô, tay cũng không an phận lần mò dần lên.
Mary ậm ừ như phản đối, cả người cuộn lại như cái kén, nhưng cũng không đẩy anh ra mà lại còn bắt đầu hôn trả lại anh.
Tần Vũ Tùng cảm thấy người càng ngày càng nóng lên, dứt khoát phủ cả người lên, dùng chân tách hai chân cô ra tiến vào.
Cô hét lên một tiếng không rõ nghĩa.
Anh dừng lại, chờ khi cô tự đem chân quấn quanh eo anh, như sự cổ vũ không lời làm anh thêm hưng phấn.
Đáng tiếc là anh đã lâu không làm, thời gian duy trì cũng ngắn.
Tần Vũ Tùng có chút uể oải, anh không phải là bọn thanh niên mười tám đôi mươi, anh tự biết thời gian không đủ làm người bên dưới mình thỏa mãn.
Nhưng anh không từ bỏ, nặng nề đè lên người cô.
Cô dường như chưa tỉnh ngủ, hai mắt nhắm nghiền nhưng vẫn nắm chặt tay anh.
Sự kích thích đó làm Tần Vũ Tùng căng chặt, lần này anh không cho Mary lười biếng, hai người quấn lấy nhau, kịch liệt triền miên, tiếng thở dốc cùng mồ hôi trộn lẫn vào nhaụ Mary bị hai tay anh ôm chặt, cô cũng dùng sức ôm lại anh, dù chết cũng không muốn buông tay.
Thế giới có hủy diệt ngay lúc này, ít nhất cũng như được trời ban ân huệ.
Chiếc hộp Pandora một khi đã mở ra, rất khó để có thể đóng kín lại.
Nửa đêm, sau khi ngủ đủ giấc, Tần Vũ Tùng cùng Mary lại làm một lần nữa.
Đêm khuya yên tĩnh, trong bóng tối Mary ngoan ngoãn dịu dàng để mặc anh phập phồng, sau khi xong việc mới nói đùa gặp người một đêm bảy lần, tưởng đâu được ăn ở miễn phí, ai ngờ lại bị mệt quá mức.
Tần Vũ Tùng nghe Mary thở ngày một nặng dần.
Cuối cùng cô ngủ thiếp đi, anh như có như không vuốt ve tấm lưng trần bóng loáng của cô, nghĩ thầm đến lúc đó có thể đưa cô thêm tiền nhiều hơn.
Anh biết cô không phải là loại người đó, nhưng cái anh có thể cho cô, cũng chỉ có thể là tiền.
Sáng hôm sau anh bị tiếng chuông di động đánh thức, vì mệt mỏi nên anh sờ soạng dưới gối cả buổi mới bắt được điện thoại “Alo” anh một mặt vừa trả lời điện thoại, mặt khác lại cố nén cười chống lại sự quấy rầy của Mary, cô đối mặt với vật đang ngẩng đầu “chào bình minh” trêu chọc, đến khi nó phấn chấn đội chăn đứng lên.
Vất vả kết thúc điện thoại, Tần Vũ Tùng dự định đàn áp lại cô nàng nghịch ngợm kia, ai ngờ động tác cô còn mau chóng hơn, xoay người ngồi trên người anh.
Anh cảm nhận được nơi mềm mại của cô, ngay tức khắc nơi nào đó muốn nổ tung.
Mary chọc vào trán anh “Để tôi”.
Anh không lên tiếng mà chỉ chỉ vào tủ đầu giường, ngày hôm qua lúc cô tắm, anh đã mua một lốc áo mưa, cũng coi như là để phòng hờ khi cần thiết.
Nhưng cô lại không tiến