⬅ Trước Tiếp ➡

thế nào, không lẽ nói để giải quyết nhu cầu của nhau là được.
Anh thì có thể, nhưng một cô gái thì có bao nhiêu năm thanh xuân để lãng phí?
Trong lúc anh còn do dự, Chu Kiều đã nói tiếp “Chuyện sau này thì sau này hãy nói, anh cứ yên tâm, tôi không bỏ chạy đâụ Bây giờ anh đưa tôi về khách sạn lấy đồ đạc được không?” Tới khách sạn, Tần Vũ Tùng mới hiểu vì sao tối qua cô lại chịu đi cùng anh.
Một người túm lấy cô “Chu Kiều, tối qua mọi người chờ cô đến nửa đêm, Tôn tổng rất giận, nói mãi ông ta mới đồng ý nếu hôm nay cô đến xin lỗi thì sẽ bỏ qua, còn không mọi việc sẽ thất bại.
Làm người thì phải có lương tâm, lúc trước khi Từ Thao ngoại tình, ai đã ở bên cô, sợ cô làm những việc ngu ngốc.
Bây giờ cô chỉ cần ở lại một thời gian, giúp tôi một chút…” Tần Vũ Tùng đi trước một bước, Chu Kiều giữ anh lại “Cùng đi đi.” Trong xe taxi, Tần Vũ Tùng trừng mắt nhìn Chu Kiều, cô cũng không giải thích, chỉ đem mặt dán lên tay anh, nhỏ giọng yếu ớt nói “Hình như tôi càng sốt hơn, đầu đau choáng váng”.
Tần Vũ Tùng sờ lên trán cô, đúng là nóng rực.
Anh hừ lạnh “Cô yên tâm mà nằm viện đi.” Viêm phổi thường xuyên phải truyền dịch, phòng bệnh được dùng rèm che chia làm 3 phần, Chu Kiều ở giường bệnh cạnh cửa sổ.
Mỗi ngày lúc 7h30, hộ lý đi một vòng kiểm tra, 8h bác sĩ đi kiểm tra bệnh nhân, 8h30 phát thuốc, rồi truyền dịch, việc có thể làm sau đó chỉ có thể là chờ đợi dịch được truyền xong.
Có thể do tác dụng của thuốc, Chu Kiều rất buồn ngủ, có khi đang nhìn dịch truyền rơi từng giọt xuống, cũng cảm giác buồn ngủ.
Cô đặt đồng hồ báo thức trên điện thoại, cứ nửa giờ thì báo thức một lần, tránh việc cứ ngủ mê man mà quên mất việc báo thay bình dịch truyền.
Hai người cùng phòng là người ở gần đó, truyền dịch xong thì về, buổi tối phòng bệnh chỉ còn có mình cô.
Do cô sốt liên tục không hạ nên bác sĩ yêu cầu không tắm rửa, chú ý giữ ấm cơ thể.
Chu Kiều đều đồng ý nghe theo lời dặn, cô cảm thấy do Tần Vũ Tùng hại cô bị bệnh thế này.
Cô vốn đang bị ho, anh ta còn đem cô vứt xuống nước, lại lăn lộn thêm một trận, mới ra nông nổi viêm phổi như bây giờ.
Chỉ có điều trong khi nhàm chán nhớ lại, cô sẽ tự nhiên đỏ mặt.
Cô nhớ rất rõ lúc cô ngồi trên đùi anh, đưa lưng về phía Tần Vũ Tùng, lúc anh giở trò xoa nắn, khiêu khích khắp nơi trên người cô, từ trong gương, cô có thể thấy biến hóa của chính mình, còn có mặt người phía sau với bả vai rộng lớn, hàng mi dày đặc.
Ngoài cửa sổ, tuyết bắt đầu rơi chầm chậm, tới chiều chạng vạng tuyết rơi càng lúc càng lớn.
Người ở giường bên thấy thời tiết xấu, tự điều chỉnh dịch truyền chảy nhanh hơn để buổi chiều đã có thể truyền xong mà đi về.
Chu Kiều không có chỗ nào để đi, an tâm ở đó dưỡng bệnh.
Cô theo thói quen 1 tay cầm tạp chí, lấy nước, ăn cơm.
Phòng bệnh có toilet riêng, cô vào WC thì 1 tay rũ xuống, 1 tay giữ bình nước, đem bình nước treo lên móc phía trên, cũng chẳng có gì phiền phức.
Ra tới cửa mới thấy dây giày bung ra.
Cô không mua dép lê nên mấy hôm nay đều xỏ đại vào giày mà lê đi.
Dây giày cột đi cột lại vẫn không


⬅ Trước Tiếp ➡