Chương 12
Khuôn mặt Giản Tùy Lâm được ánh sáng yếu ớt của cây nến chiếu xuống nhìn hết sức dịu dàng. Lý Ngọc lẳng lặng nhìn Tùy Lâm, phát hiện ánh mắt của mình không thể rời khỏi. Cũng may ánh sáng mờ ảo, không có ai phát hiện hành vi khác thường này.
Ước nguyện xong rồi thổi nến, Giản Tùy Lâm cắt miếng bánh đầu tiên đưa cho Giản Tùy Anh.
Giản Tùy Anh từ trước đến nay không ăn mấy thứ đồ ngọt, cau mày liếc một cái, sau cũng phải miễn cưỡng cầm lấy miếng bánh.
Giản Tùy Lâm đem một trái dâu tây cho Lý Ngọc “Này, anh em.”
Lý Ngọc nở nụ cười dịu dàng, làm cho Giản Tùy Anh lúc này chảy nước miếng.
Giản Tùy Anh nhìn buổi sinh nhật trước mắt, cố gắng ăn hai miếng bánh ngọt rồi để xuống. Nói thật, để hắn cùng ngồi với một đám nhóc nhỏ hơn mình tám chín tuổi thật sự không tự nhiên, cũng chẳng phải thầy giáo trẻ, làm sao mà ngồi được ghế này, cảm thấy có chút hối hận khi nhận lời đến đây.
Một đám nhóc đã ăn xong bánh ngọt, bắt đầu tiết mục tặng quà. Xem ra Giản Tùy Lâm ở trường cũng được nhiều người quý mễn.
Mấy cô gái gan to liền lợi dụng lúc này ngồi bên cạnh Giản Tùy Anh bắt chuyện vơi shawns.
Giản Tùy Anh chẳng thèm để ý, chỉ muốn nhìn xem Lý Ngọc tặng Giản Tùy Lâm cái gì. Hắn nhìn cái hộp kia, có vẻ là di động.
Quà của Lý Ngọc vừa được mở thì Giản Tùy Anh liền sát lại nhìn, đúng là di động.
Giản Tùy Lâm cười với Lý Ngọc “Cái này giống của cậụ”
Lý Ngọc cũng cười “Không phải cậu nói điện thoại đó tốt sao.”
Giản Tùy Lâm vô cùng vui vẻ nói “Cảm ơn nhé.”
Giản Tùy Anh còn tưởng cậu chàng đẹp trai tài giỏi Lý Ngọc này có ý tưởng gì độc đáo, thật là có chút thất vọng. Hắn cảm thấy chẳng còn hứng thú gì với mấy chuyện này nữa, Giản Tùy Anh một giây cũng không muốn ở lại.
Vào đây là một quyết định sai lầm, không đi thì đúng là sai càng thêm sai.
Vì vậy Giản Tùy Anh đứng lên, đến chỗ Giản Tùy Lâm đang hát “Tiểu Lâm, anh đi trước.”
Giản Tùy Lâm sửng sốt một chút, vội đem Mic cho bạn bên cạnh rồi nói với hắn “Anh, sao lại đi, còn chưa ngồi được đến một tiếng.”
Giản Tùy Anh có chút không kiên nhẫn “Anh ngồi ở đây làm gì, lãng phí thời gian.”
Ánh mắt Giản Tùy Lâm hiện lên tia thất vọng “Được rồi, em đưa anh ra ngoài.”
Giản Tùy Anh phất tay “Không cần, cậu cứ chơi đi.”
Giản Tùy Lâm còn muốn nói thì Lý Ngọc đã mở lời “Cậu ở lại đi, để tớ ra ngoài với anh Giản.”
Giản Tùy Anh cầu còn không được vội bảo “Đúng, cậu đừng đi, nhiều người ở như vậy, nếu cậu đi ra ngoài thì không tốt lắm.”
Lý Ngọc đứng trước cửa làm động tác mời.
Giản Tùy Anh chào vài người rồi đi, cũng không quay đầu lại liền đi thẳng.
Trên đường đi tới bãi đỗ xe, Giản Tùy Anh nói “Tiểu Lâm ở trường học rất được quý nhỉ, không ít người đến tham gia.”
Lý Ngọc không biết đang suy nghĩ gì, chỉ bâng quơ nói “Rất tốt.”
“Các cậu bao lâu rồi mới gặp nhau? Nhìn thân thiết như thể ở gần nhau hơn mười năm ấy chứ.”
“Cũng phải từ lúc tiểu học, hơn mười năm, nhưng vẫn liên lạc với nhaụ”
“A, chắc là trước kia cực kì thân thiết nhỉ?”
“Dạ, trước kia cũng đều đi chơi cùng nhaụ”
“Thế hả? Sao anh lại không có ấn tượng với cậu chút nào.”