Chương 15
Giản Tùy Anh cảm thấy hơi thở như nghẹn lại, trong lồng ngực có cảm giác không thể nói nên lời, giường như có một chút cảm động? Giống như một người đã hoàn toàn mất hi vọng với thứ mình mong chờ nhưng lại bất ngờ đoạt được. Hắn cảm thấy kinh ngạc, tim lại đập nhanh, cho dù người kia không biết chút nào nhưng hắn vẫn thấy cảm động.
Hắn quay nhanh người lại, nhìn thấy thiếu niên gọi hắn ở đó, cả người ướt sũng, trên tóc còn vài giọt nước đang nhỏ giọt. Chiếc áo sơ mi trắng còn ướt hơn một nửa, dán trên vòm ngực, không biết là do mồ hôi hay nước. Trên mặt vẫn còn đỏ ửng do mới vận động xong.
Bộ dáng khỏe mạnh, tinh thần phấn chấn. Rất nhiều năm sau, Giản Tùy Anh vẫn còn nhớ rõ.
Lý Ngọc thấy Giản Tùy Anh quay lại, nở nụ cười có chút ngượng ngùng, giũ giũ vạt áo trước đã ướt đẫm, theo thói quen đưa lên mặt lau “Nóng kinh khủng.”
Giản Tùy Anh như ở trong mộng mới tỉnh lại “A, ừ, hôm nay nóng thật….. Sao cậu vẫn còn ở trường?”
“Ở nhà chán, nên em đến đây chơi bóng, hôm nay Tùy Lâm không đến.” Lý Ngọc vừa lau mặt vừa đi đến sân bóng.
Giản Tùy Anh vô thức liền đi theo cậu “Ừ, anh tiện đường thôi, nếu nó ở đây thì đưa về luôn.”
“Cậu ấy hầu như không đến đây, chắc ở nhà nghỉ ngơi.”
“Đúng thế, còn có ba ngày nữa là thi, nên thư giãn một chút.”
Hai người cũng không thân quen, cũng chẳng biết nói gì, Lý Ngọc chẳng biết nói gì tiếp nên bắt bóng từ bạn học ném qua, có chút gượng gạo nhìn Giản Tùy Anh một cái.
Giản Tùy Anh cũng hiểu mình là người dư thừa, nhưng không nỡ rời đi.
Đúng lúc có bạn học Lý Ngọc chạy đến “A, Anh có phải là anh trai của Giản Tùy Lâm không? Cái hôm ở KTV ấy.”
“Ừ, là anh.”
“Hôm nay Giản Tùy Lâm không đến anh ạ.”
“Ừ, anh tiện đường qua đây thôi….”
“Anh chơi bóng không? Bọn em đang muốn chơi ba đấu ba nhưng đang thiếu người.”
Giản Tùy Anh vui vẻ nói “Được, chơi vài hiệp.” Thầm khen tên nhóc kia có mắt nhìn người.
Giản Tùy Anh kéo cà vạt, bỏ chìa khóa với mấy đồ linh tinh vào túi, vứt hết trên mặt đất, xắn tay áo đi vào sân.
Lý Ngọc hứng thú nhìn hắn “Anh Giản, anh có thể chơi bóng với cái quần với đôi giày đấy sao?”
Giản Tùy Anh nhìn nhìn quần âu với giày da bóng bẩy “Không sao hết, hồi còn đi học anh là đội trưởng đấy.”
Giản Tùy Anh xoay người, chuẩn bị bắt đầu, một cậu học sinh còn thổi còi “Này này, đưa bóng cho anh ấy.”
Hắn bình thường bận bịu vô cùng, lâu rồi không chơi bóng rổ, đụng đến quả bóng cảm thấy hưng phấn, cảm thấy như trở về ngày trước, các tề bào vận động toàn thân bắt đầu rục rịch.
Mấy cậu nhóc xông tới, dàn đội ba ba, Lý Ngọc ở bên đội kia.
Giản Tùy Anh lúc mới bắt đầu còn có chút lúng túng, nhưng cũng quen dần, mặc dù mặt trời chiếu làm cho cả người đều mồ hôi nhưng cảm giác thật tốt. Chơi bóng cùng một đám nhóc làm cho hắn thấy bản thân như trẻ lại, hơn nữa thỉnh thoảng còn được va chạm thân thể với Lý Ngọc, da thịt tiếp xúc, bóng rổ đúng là môn thể thao làm thỏa lòng hắn.
Quần áo của Giản Tùy Anh làm cho hắn vướng víu, hơn nữa trong lóng đang tự thỏa mãn nên dễ thất thần. Nhoáng một cái, đảo mắt đã thấy Lý Ngọc ở trước mắt, ngẩn người, động tác chậm một nhịp, tránh không kịp Lý Ngọc gần như là mặt tiếp mặt đâm vào hắn.