Chương 20
Giản Tùy Lâm định nói nữa nhưng lại thôi.
Giản Tùy Anh nói qua loa thêm vài câu “Thi Đại học cho tốt, đừng có đem nhục nhã về nhà.” Nói xong liền cúp máy, tiếp tục xem phim còn lôi đồ ăn vặt ra ăn.
Thực ra chân Giản Tùy Anh cũng đỡ nhiều rồi, căn bản là hắn lười thôi. Tâm tình đang tốt thì Giản Tùy Lâm gọi điện đến làm hắn cảm thấy khó chịu, Lý Ngọc mới là người làm hắn bị thương còn chẳng thèm hỏi thăm hắn tí nào. Thế mà Giản tùy Lâm lại đi gọi điện, hành động của hắn chính là giận chó đánh mèo.
Trong đầu lại hiện lên hình ảnh Lý Ngọc ngày đỏ mặt đỏ tai hồng, ánh mắt trốn tránh hắn. Giản Tùy Anh cảm thấy bộ dáng đó nhớ lại như thế nào cũng không đủ, lại càng nghĩ đến nhiều hơn.
Giản Tùy Anh tắt TV, không gian lập tức im lặng, cảm giác không gian rộng lớn càng thêm rõ ràng.
Hắn đột nhiên cảm thấy căn nhà thật khó chịu, chẳng có lấy một chút hơi người.
Hắn tìm điện thoại trên sô pha rồi gọi cho Giản Tùy Lâm.
Đầu kia rất nhanh đã bắt máy, “Anh”
“Ừ”
“Anh, anh muốn em qua chỗ anh hả?”
“Không, anh muốn ăn tôm cay.”
“Thế em mua đem cho anh nhé?”
“Không muốn ăn ở nhà, cậu qua đây đón anh đi phố Quỷ .”
“Được, em qua liền.”
“À, bảo Lý Ngọc đi.”
“A…….. Lý Ngọc?”
“Bảo đi.”
Giản Tùy Lâm im lặng một chút, chần chừ hỏi “vì sao ạ?”
Giản Tùy Anh bị câu hỏi bất ngờ làm cho ngớ người, sau đó hùng hồn nói “Cháu trai ông Lý, qua lại nhiều không có gì là không tốt, hơn nữa hai đứa chẳng phải bạn thân sao, anh đây còn muốn anh trai cậu ta đầu tư khu Bắc Hải Hoa.”
“Thế ạ, em với anh trai cậu ấy cũng không quen lắm, chỉ mới gặp nhau có vài lần.”
“Anh cũng không quen, nên cách tốt nhất là thông qua cậu ta để làm quen, cậu gọi cho cậu ta cùng nhau ăn cơm một bữa.”
“Được…..”
Giản Tùy Anh vừa mới cúp máy được mấy giây thì điện thoại lại vang, hắn nhìn thì thấy vẫn là Giản Tùy Lâm.
“Còn chuyện gì?”
“Tùy Anh.” Bên kia điện thoại truyền đến giọng của ba hắn.
“Ba?”
“Ừ, Tùy Lâm muốn đến chỗ con hả?”
“Đúng vậy.”
“Ba bảo nó mang mấy thứ sang, đêm nay để nó ở bên đó luôn đi.”
Giản Tùy Anh vừa nghe đã thấy không vui “Ở chỗ con làm gì.”
“Con ở gần chỗ thi Đại học của nó, ngày mai bắt đầu thi chắc chắn là rất kẹt xe, nếu đến muộn thì phải làm sao.”
“Nó không nói cho ba biết là chân con đang bị trẹo sao, con không lái xe được.”
“Ba biết, nhưng dù sao ở đó đưa đi thì cũng gần hơn ở nhà.”
“Ba, chỗ con không có dư phòng cho nó ở.”
Ba hắn “hừ” một tiếng “Mẹ mày, để em trai mày ở một hôm mà sao mày rách việc thế.”
Giản Tùy Anh trợn trắng mắt.
Ba hắn lại nghiêm túc nói “Tùy Anh, các con đều đã lớn, dù thế nào thì nó vẫn là em trai con, đến lúc chúng ta qua đời cũng chỉ có hai anh em các con dựa dẫm vào nhau mà sống, con có hiểu không?”