Chương 8
Năm đó cha Lý Ngọc đã có một đứa con bụ bẫm, sau không ngờ lại có thêm Lý Ngọc, hơn nữa mẹ cậu ta lại cố sống cố chết không chịu phá thai. Làm quan chức đến tầng cấp như bọn họ sẽ có vô số cặp mắt nhìn vào chằm chặp. Những năm 80 chính là khoảng thời gian kế hoạch hóa gia đình thắt chặt nhất. Làm sếp phải lấy gương, không mấy ai dám phạm vào những điều kiêng kỵ, chức càng lớn càng không dám. Có người nói lúc đó nhà bọn họ bắt mẹ cậu phải phá thai, nhưng bà ấy sống chết không chịu, nói rằng đứa con này đã về báo mộng, con của bà mệnh đại phú đại quý, dù thế nào cũng phải giữ, muốn bà bỏ nó thì trừ phi giết chết bà luôn đi.
Gia đình bọn họ hết cách bèn lén lút đưa Lý Ngọc qua nhà cô cậu ta, vì thế mà cô chú của cậu suýt nữa đã mất việc, nhưng cũng cố bảo vệ cha cậu ta.
Bây giờ nhìn lý lịch của Lý Ngọc, vẫn là con của cô cậu, chỉ có điều mấy năm qua chính sách mở rộng, quản lý cũng lỏng dần. Những người quan hệ tốt một chút với nhà họ Lý cũng biết chuyện này, nhưng bây giờ cũng không làm gì được nữa cả. Một là thời gian có hiệu lực đã sớm hết, hai là ông nội của Lý Ngọc đã mang chức quyền đến mức không ai có thể động đến.
Một đứa trẻ được cả gia tộc mạo hiểm giữ lại như vậy chính là tâm can cốt nhục của cả nhà.
Giản đại thiếu gia cảm thấy cứ lừa rồi bẻ cong thằng bé, nếu bị nhà họ Lý biết thì hắn không thể giãy dụa được nữa đâụ
Nhưng đổi sang một góc độ khác, có mấy ai là con trai còn trẻ tuổi mà chưa từng làm mấy chuyện khác người chứ. Hắn chỉ "ngủ" cùng thì Lý Ngọc còn có thể làm gì khác đâu, sớm muộn gì hai người cũng chia tay. Đến lúc ấy, dù hắn có lạnh nhạt như nào hay ngốc nghếch ra sao, Lý Ngọc nên làm gì thì làm, cứ tận hưởng lạc thú trước mắt đã, không phải rất đẹp đó sao.
Giản Tùy Anh lại nghĩ, theo lý trí của hắn, hắn chỉ nên ý dâm một tí là được rồi, dù gì Lý Ngọc cũng đẹp, nhưng trên thế gian này muốn bé trai xinh đẹp nào thì chỉ cần vung tay một cái là có, làm gì phải chịu ngược như thế. Nhưng diện mạo, chí chất kia của Lý Ngọc sao lại hợp với khẩu vị hắn đến thế, sao lại khiến hắn yêu thích đến vậy. Người như hắn phàm càng là điều không thể lại càng muốn thử, càng cảm thấy không nên động đến Lý Ngọc, hắn càng muốn động vờ cờ lờ.
Giản đại thiếu gia thở dài vì cái tính này của mình.
Hắn dí điếu thuốc vào trong gạt tàn.
Má nó chứ, không nghĩ nữa. Không chừng mấy hôm nữa còn chẳng nhớ nổi mặt mũi Lý Ngọc ra sao, mình ngồi đây tự xoắn xuýt cái khỉ gì.
Hắn với tay vào chăn, bóp bờ mông mềm mịn "Bé con, đừng ngủ nữa." Vừa nói xong là đã xốc chăn lên, vuốt ve khắp người bé trai.
Bì Bì lầm bầm một tiếng, bật cười khanh khách "Giản thiếu gia, đâm em đi. Anh thật giỏi, đêm nay còn muốn nữa..."
Ba ngày cuối tuần liên tiếp, Giản Tùy Anh cũng không về nhà, suy nghĩ về Lý Ngọc cũng phai nhạt.
Nhưng cũng vào lúc này, ba hắn vừa gọi điện bảo hắn về nhà ăn cơm, còn dặn tiện đường thì đi đón em trai luôn.