Bàn tay nóng hổi của anh sợ lên ngực cô, xoa nắn bầu ngực bên trái, đầu nhũ cũng dựng đứng, ngay quầng nhũ hoa có một nốt ruồi đen nổi bật trên nhũ thịt trắng nõn của cô.
Đúng thật là cô ấy, còn có thể chối cãi sao?
Chu Dao liều mạng giãy giụa muốn che đậy bầu ngực bị lộ ra ngoài, nhưng chỉ giống như cá nằm trên thớt, trốn cũng không trốn được.
Nào có ai giống như anh, lần đầu gặp mặt đã khiến người ta sợ hãi, còn đê tiện sờ mó ngực cô như vậy, đúng là đồ lưu manh
Trình Nghị cúi đầu cắn đầu nhũ đang còn run run trong không khí một cái, cái lưỡi to dày của anh cũng liếm nhẹ nốt ruồi đen đó.
“Ngực lớn dâm đãng như vậy còn nói không phải, bên cạnh còn có cái nốt ruồi nhỏ phát dâm đây này ”
Chu Dao nức nở lắc đầu, cái tên đàn ông thối này thật đê tiện Đồ lưu manh
“Còn không chịu nhận, anh sẽ cởi quần em ra, để nhìn xem dâm huyệt của em có mập múp, có phải là dâm huyệt mà anh muốn tìm hay không ”
Ánh mắt Trình Nghị đanh lại, sắc mặt cũng không hoảng sợ, nếu như cô đến chết không nhận, anh cũng không ngại giải quyết cô ngay tại chỗ, đè cô ra chơi đến khi cô ngoan ngoãn gật đầu thì thôi, nghĩ đến thế anh muốn tuột quần cô xuống, khiến cho Chu Dao sợ quá phải vội vàng thừa nhận.
“Hức hức… Đồ lưu manh Cút đi ”
Thỏ nhỏ tức giận cũng sẽ cắn người, Chu Dao tức giận đẩy anh ra, che ngực lại, cúi đầu lau nước mắt.
Trình Nghị lùi lại một bước, tay chống lên cửa nhìn dâm nữ đang núp trước mặt mình, xem ra vừa rồi anh đã thật sự là cô sợ, đôi mắt vợ anh đã ngân ngấn nước, khóe mắt hồng hồng rất đáng thương.
Anh sờ sờ một khối no tròn của cô “Em đó, dâm nữ nhát gan, khóc gì chứ ”
Chu Dao quay đầu tránh né bàn tay anh, là bất cứ ai nếu bị anh hù cũng sẽ như vậy, còn dám nói cô nhát gan.
Nhân lúc anh lơi lỏng, Chu Dao chui ra khỏi ngực anh, lại bị anh bắt vác lên vai, cô sợ quá thét lên “Á Buông ra ”
Người đàn ông này cao hơn 1m8, mạnh mẽ như ngọn núi, bàn tay to của anh bóp cái mông nhỏ của cô, Chu Dao nằm trên vai anh cũng không cảm thấy xóc nảy và nguy hiểm, cô chỉ cảm thấy cảnh vật bên dưới đang dần thay đổi.
Cô bị anh đưa lên một chiếc xe bán tải màu trắng, giữa ban ngày ban mặt lại hung hăng phách lối giống như ác bá cưỡng đoạt con gái nhà lành.
“Nhà em ở đâu?”
Chu Dao muốn nói dối chỗ ở của mình nhưng lại bị cái liếc mắt của anh dọa sợ, nên phải nói địa chỉ nhà mình, lúc này cô mới nhớ ra, hồi nãy hoảng loạn quá nên quên mất cậu em họ còn đang ở nhà hàng, còn có túi xách, đồ cá nhân của cô nữa.
“Túi em vẫn còn ở nhà hàng, anh mở cửa để em xuống lấy.”
Mở cửa xe còn không phải là nhân cơ hội chạy trốn sao, Trình Nghị đưa điện thoại của mình cho cô, để cô gọi điện đến nhờ người mang về giùm.
Sau khi Chu Dao gọi cho em họ, cậu lo lắng hỏi cô vì sao đi vệ sinh lâu như thế còn chưa quay lại, cô giải thích với cậu một hồi, nhờ cậu mang túi xách của cô về chờ cô ở nhà, mà người đàn ông kia ở bên cạnh cứ nhìn chằm chằm xem cô nói chuyện.
Thì ra thằng kia là em họ của cô, coi như đó là em vợ rồi, xem ra phải đối xử thật tốt mới được.
Anh chàng này hoàn toàn quên mất vừa rồi mình còn định cho cậu ấy đội nón xanh, còn chê người ta là con gà bệnh.
Cô cúp máy trả lại điện thoại, không cẩn thận chạm vào ngón tay anh, nhiệt độ nóng hổi khiến cô vội vàng rụt tay về, hoảng loạn nghiêng đầu sang một bên, giả vờ nhìn phong cảnh.
14
14. Anh mạnh bạo như muốn ăn tươi nuốt sống lưỡi nhỏ của cô.
“Hừ, tránh cái gì mà né ”
Anh nhìn dáng dấp hở đầu lòi đuôi của cô cười xùy một tiếng, bất ngờ cúi đầu qua, khiến Chu Dao sợ quá lùi về saụ
Trình Nghị đột nhiên cảm thấy dáng vẻ nhát gan của dâm nữ này thật mẹ nó đáng yêu quá đi mất, co rụt lại thành một khối nho nhỏ trên ghế xe, đôi mắt to tròn hoảng sợ nhìn anh.
Nhìn thấy dáng vẻ đáng thương mặc người xoa nắn này của cô, máu gia trưởng đàn ông từ sâu trong lòng Trình Nghị bùng phát, anh có cảm giác muốn bảo vệ cô, mặt khác, anh lại muốn hung hăng chà đạp cô, nhìn dáng vẻ đáng thương bất lực của cô.