Yêu Thích Em
Chương 26
⬅ Trước Tiếp ➡
Cô chưa bao giờ kể với ai, cái chết của Triệu sư phụ không phải là một tai nạn.
Ngoài mặt, người ta nói rằng ông chết vì bệnh, nhưng thực tế, ông bị hại chết, ăn phải thứ không nên ăn, dị ứng mà mất.
Ông cụ sống nửa đời người, lúc nào cũng cẩn thận vô cùng, tuyệt đối không thể có chuyện ăn nhầm.
Khi Tô Mạt đang đắm chìm trong suy nghĩ, một giọng nam trầm thấp vang lên trên đỉnh đầu, ngay sau đó, một bóng dáng lớn đổ xuống, trước mặt cô đặt một đĩa trái cây đã được cắt sẵn.
Tần Thâm “Ăn ít thôi, cơm sắp xong rồi.”
Tô Mạt nâng mắt, không nhìn anh, mà quét mắt về phía nhà bếp.
Không nhìn thì thôi, nhìn lại giật mình, trên sàn bếp đầy đồ đạc, không biết còn tưởng anh vừa dọn cả siêu thị về đây.
Rõ ràng Tần Thâm cũng để ý đến ánh mắt của cô, vẫn bình tĩnh, không chút khác thường “Tôi đi nấu cơm.”
Môi đỏ của Tô Mạt hơi nhếch lên, định nói gì đó, nhưng vì đang nói chuyện điện thoại nên lời đến đầu lưỡi lại nuốt xuống, cuối cùng chỉ đáp một tiếng “Ừ.”
Cô vừa dứt lời, Tần Thâm xoay người rời đi, đầu dây bên kia Nguyễn Huệ hít một hơi lạnh, không tin nổi nhưng đầy phấn khích “Mạt Mạt, cậu không phải đang ở nhà sao? Nhà cậu sao lại có đàn ông?”
Tô Mạt nở nụ cười dịu dàng, giọng điệu đầy ý tứ “Đàn ông lạ.”
Khi Tô Mạt thốt ra ba chữ "đàn ông lạ" Tần Thâm vẫn chưa đi xa.
Nghe thấy cách gọi này, bóng lưng rắn rỏi, cân đối của anh rõ ràng sững lại, hệt như lần đầu hai người gặp nhau trong buổi xem mắt.
Nhưng sự sững sờ của Tần Thâm chỉ thoáng qua, nhanh đến mức như thể chưa từng xảy ra.
Đầu dây bên kia, Nguyễn Huệ gần như kích động phát điên “Cậu có đàn ông rồi?”
Tô Mạt lười biếng “Hình như cậu bỏ qua một chữ.”
Nguyễn Huệ “Chữ gì?”
Tô Mạt “Lạ.”
Nguyễn Huệ bật cười khúc khích “Đừng đùa.”
Hai người quen nhau nhiều năm, Nguyễn Huệ hiểu rõ tính cách của Tô Mạt, nhìn thì phong tình, thực chất lại vô cùng truyền thống, bảo thủ.
Không cần nói gì nhiều, chỉ cần nhìn việc cô và Tưởng Thương bên nhau bao nhiêu năm vẫn giữ gìn, là đủ hiểu con người cô sâu trong xương tủy như thế nào.
Tô Mạt nghiêm túc “Tớ nói thật.”
Nguyễn Huệ không tin “Sao có thể.”
Tô Mạt điều chỉnh tư thế ngồi trên sofa, người tựa vào tay vịn, đôi chân dài khẽ co lại, vạt váy trượt lên tận đùi “Sao lại không thể.”
Nguyễn Huệ “…”
Im lặng một lúc, Nguyễn Huệ hạ giọng hỏi “Thật à?”
Tô Mạt đưa tay vuốt lọn tóc còn ẩm “Ừ.”
Nguyễn Huệ thở dài, giọng điệu của người từng trải cảm thông “Xem ra thằng khốn Tưởng Thương làm cậu tổn thương không ít.”
Lần này đến lượt Tô Mạt im lặng.
Cuộc nói chuyện đến đây đã bắt đầu hơi khó tiếp tục.
Nhưng khó tiếp tục cũng phải nói.
Sự thật và hiện thực, không phải cứ trốn tránh là có thể giả vờ như chưa từng xảy ra.
Nguyễn Huệ hỏi “Mạt Mạt, cậu còn thích Tưởng Thương không?”
Ngón tay Tô Mạt đang quấn lọn tóc bỗng khựng lại, không nói gì, đầu lưỡi thoáng đắng ngắt.
Còn thích không?
Câu hỏi này thật khó trả lời.
Lý trí và hiện thực bảo cô rằng không còn thích, nếu còn thích thì đúng là tự hạ thấp bản thân.
Nhưng tình cảm và những kỷ niệm ràng buộc lại khiến cô khó lòng dứt ra.
Bảy năm, nuôi một con chó còn có tình cảm.
Huống hồ đây là người yêu nhau bảy năm trời.
Nghe mãi không thấy Tô Mạt trả lời, Nguyễn Huệ như đã hiểu phần nào, thở dài “Tớ nghe nói vị hôn thê của Tưởng Thương đặt cậu làm đồ sơn mài à?”
Tô Mạt “Ừ.”
Nguyễn Huệ “Người phụ nữ đó đúng là khó mà tưởng tượng. Nhìn trên thương trường thì quyết đoán, sau lưng lại nhỏ mọn như vậy.”
Tô Mạt nhếch môi, bình thản nhận xét “Cũng không tính là nhỏ mọn.”
Bất cứ người phụ nữ nào khi biết vị hôn phu của mình còn để tâm đến người khác, trong lòng ít nhiều đều sẽ cảm thấy khó chịụ
So với nhiều người, cô ấy đã rất kiềm chế.
⬅ Trước Tiếp ➡