Vì họ nghĩ rằng, “không muốn” chính là “muốn.”
Thật không hiểu lời đồn đó từ đâu ra.
So với bạn trai của những người bạn cô, Tô Mạt bỗng cảm thấy Tần Thâm… ừm… cũng ổn đấy chứ, ít nhất là ở khoản này.
Khi Tô Mạt còn đang nghĩ ngợi, điện thoại trên tay rung lên.
Cô cúi xuống, màn hình hiện lên một tin nhắn.
Nguyễn Huệ Chậc chậc chậc, tớ nghe hết rồi đấy.
Tô Mạt không vươn tay lấy điện thoại, cơ thể mềm mại tựa ra sau, một tay cầm quả dâu tây, tay kia đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt mở màn hình, nhấn vào khung trò chuyện WeChat gõ Nghe thấy gì?
Nguyễn Huệ Gã đó chắc hẳn rất dữ dội.
Tô Mạt ?
Nguyễn Huệ Mạt Mạt, cậu nói cậu và Tưởng Thương từng bên nhau lâu như vậy mà không làm gì, giờ là cậu “ngộ ra” hay bị kích thích đây?
Tô Mạt Vô vị.
Nhắn tin xong với Nguyễn Huệ, Tô Mạt ngước mắt thấy Tần Thâm bưng món ăn từ bếp ra, cô đứng dậy tiến về phía bàn ăn.
Bếp nhà cô vốn chưa bao giờ nấu nướng, giờ bị anh lấp đầy hơi ấm, tự dưng lại thêm chút không khí gia đình.
Khi cô bước đến, Tần Thâm vừa bưng đĩa cuối cùng lên bàn.
Tô Mạt chạm tay vào mép bàn, cúi nhìn món ăn trên bàn, vừa định cảm thán về bày biện thì bỗng cảm nhận được một thân thể nóng hổi áp sát từ phía saụ
Ngay sau đó, một bàn tay to vòng lấy eo cô kéo sát lại, cho đến khi hai người không còn một kẽ hở. Giọng nói trầm khàn của anh vang lên trên đỉnh đầu cô “Cô ăn trước, hay để tôi ăn trước?”
"Đút" này với "đút" kia không giống nhaụ
Vậy "ăn" này với "ăn" kia, tự nhiên cũng mang hàm ý khác.
Tô Mạt bị Tần Thâm giữ chặt eo, không thể cử động, một vài hình ảnh tự hiện lên trong đầu khiến vành tai cô lập tức đỏ bừng.
Nhìn thấy cảnh này, ánh mắt vốn đã tối màu của Tần Thâm càng thêm sâu thẳm. Anh cúi đầu hôn lên gáy cô, giọng nói trầm thấp “Đói không?”
Tô Mạt mím môi, vành tai đỏ ửng như sắp nhỏ máụ
Tần Thâm “Tôi đói rồi.”
Tô Mạt chưa bao giờ nghĩ tới, tại căn bếp bé nhỏ của mình lại xảy ra một chuyện đầy hương sắc như vậy.
Càng không ngờ được, những chuyện đầy hương sắc ấy lại có nhiều tư thế đến thế.
Cuối cùng, khi bị Tần Thâm ấn eo nhỏ, ép từ phía sau trên bàn ăn, toàn thân Tô Mạt run rẩy.
Ba phần thẹn thùng, ba phần nhục nhã vì bị ép buộc, thêm bốn phần kích thích xuất phát từ sự nổi loạn ẩn sâu trong xương tủy.
Sau đó, Tô Mạt suýt chút nữa khuỵu xuống sàn, may mà có Tần Thâm đứng phía sau đỡ lấy, giúp cô thoát khỏi tình cảnh bẽ bàng.
Tần Thâm trầm giọng “Tôi bế cô đi tắm.”
Tô Mạt ngẩng đầu nhìn anh đầy khinh bỉ “Vậy sao?”
Tần Thâm bế ngang cô lên, nghiêm túc nói “Yên tâm, không có lần nữa đâụ Ăn một bữa no và ăn đều đặn, tôi phân biệt rõ ràng.”
Tô Mạt “…”
Vào phòng tắm, Tô Mạt chẳng buồn nhấc cả một ngón tay.
Du͙c vọng qua đi, xấu hổ tan biến, cô chỉ còn lại khí chất áp đảo trời sinh của mình.
Vừa rồi ở bàn ăn cô không chiếm được lợi thế nào. Tuy rằng cũng thấy thoải mái, nhưng toàn thân bị đè ép, mà cô thì luôn ghi thù, lúc này uể oải dựa vào thành bồn tắm, dùng giọng điệu châm chọc “Người ta nói đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, nhìn vào mắt một người có thể biết được anh ta là người thế nào. Nhưng thầy Tần, anh thì không giống.”
Tần Thâm không đáp, chỉ lặng lẽ xoa bọt xà phòng trên lưng cô.
Không nghe thấy tiếng trả lời, Tô Mạt cũng không có ý định buông tha, nghiêng đầu, ánh mắt rơi thẳng vào khuôn mặt lạnh tanh của Tần Thâm, nhìn chằm chằm vào mắt anh, tiếp tục “Thầy Tần, đôi mắt của anh chắc là cửa sổ chống trộm. Nhìn nghiêm túc như vậy, ai ngờ được… hừ…”
Tần Thâm “Muốn gội đầu không? Tiện tay tôi gội cho luôn.”
Lời trêu chọc của Tô Mạt giống như đấm vào bịch bông, cô hừ nhẹ một tiếng “Gội.”
Có lao động miễn phí, tại sao không tận dụng?