Bình thường lúc anh làm việc, người trong biệt thự không bao giờ quấy rầy.
Anh cau mày ngẩng đầu lên khỏi đống văn kiện lại phát hiện người đến là Thẩm Anh Vi.
Khuôn mặt lạnh lùng lập tức dịu xuống "Sao em lại đến đây?"
Cô gái nhỏ mang khuôn mặt còn mơ màng tới gần anh.
Bộ váy ngủ màu trắng cùng với dáng người nhỏ xinh khiến cô hiện lên như một thiên thần trong mắt Hoắc Thiếu Dực.
Thiên thần nhỏ nhào vào lòng anh, dụi dụi đầu, giọng nói còn chút khàn khàn "Anh ngủ với em." Hoắc Thiếu Dực vui vẻ ôm cô gái lên về phía phòng ngủ "Không có anh không ngủ được à?" Thẩm Anh Vi phải nghĩ một lúc mới hiểu anh nói gì, cô nhẹ nhàng gật gật đầu khiến nụ cười trên khuôn mặt Hoắc Thiếu Dực càng rõ ràng.
Chẳng mấy chốc trời đã sáng, Thẩm Anh Vi lười biếng nằm trong lòng Hoắc Thiếu Dực không muốn dậy. Ánh mặt trời ngoài kia chiếu vào khiến cô phải áp mặt vào lồng ngực của anh để tránh đi. "Vi Vi, dậy ăn sáng nào."
Hoắc Thiếu Dực vỗ lưng cô, nhưng có làm thế nào cô cũng không chịụ Hoắc thiếu buồn cười, đẩy chăn sang một bên rồi ôm cô gái nhỏ lên.
Anh giúp cô rửa mặt đánh răng thay quần áo xong cô mới chính thức dậy lần nữa, ngồi trước bàn trang điểm giúp Thẩm Anh Vi buộc tóc.
Hoắc Thiếu Dực đúng là hơi bối rối trong khoản này, cứ làm tóc cô loạn hết lên, buộc được một xíu lại lỏng lẻo rơi ra.
Thẩm Anh Vi chống tay lên bàn nhìn anh không chớp mắt, lúc thấy anh nghiên cứu vòng buộc tóc của mình như nghiên cứu hạng mục công ti lại khiến cô buồn cười. Giúp cô xong, phòng bếp dưới nhà đã chuẩn bị sẵn đồ ăn sáng.
Nhìn trên bàn đầy các món ăn, Thẩm Anh Vi múc một muỗng cháo thịt gà trong chén mình, đúng là rất ngon.
Nghe nói Hoắc Thiếu Dực rất kén ăn nên đầu bếp trong nhà không biết đã bị đổi đi bao nhiều người, mãi đến bây giờ mới có đầu bếp hợp ý anh.
Lại để ý anh một chút, phát hiện ông xã không hề động đến mấy món trên bàn.
Anh chỉ cầm một tờ báo khá lớn, bên cạnh còn đặt một chút văn kiện, bên kia là tách cà phê đen đang bốc khói.
Thực ra Hoắc Thiếu Dực không có thói quen ăn sáng, từ trước đã như vậy.
Anh cũng biết mình làm thế là không tốt, có thể mắc một số bệnh về dạ dày nhưng quả thực thói quen này khó bỏ vô cùng.
Bác Trương từng khuyên anh bao nhiêu lần cũng vô dụng.
Một phần là năm xưa lúc anh mới cầm quyền nhà họ Hoắc, thường xuyên đi sớm về trễ, bữa sáng không kịp ăn, lâu dần anh cũng hết hứng động tới mấy món này.
Nào ngờ hôm nay cô vợ nhỏ lại muốn thay đổi thói quen của anh, Thẩm Anh Vi đặt một muỗng cháo bên miệng anh, muốn anh ăn.
Hoắc Thiếu Dực vốn định từ chối, nhưng thấy cô vợ nhỏ kiên trì, anh không thể không thuận theo, há miệng nuốt miếng cháo kia xuống.
"Ngon không anh?"
Thẩm Anh Vi nghiêng đầu qua bên này, thấy anh gật đầu đáp lại mình
Cô quay sang phía bác Trương, kêu bác mang thêm một chén cháo nữa tới đặt trước mặt anh.
"Này..."
Hoắc Thiếu Dực có vẻ do dự, nếu không ăn anh sợ bà xã sẽ buồn, nhưng nếu ăn thì quả thực không quen lắm.
"Anh mau ăn đi, buổi sáng chỉ uống cafe thì sao được."
Thẩm Anh Vi vô cùng săn sóc, thương chồng bận rộn kiếm tiền cho tổ ấm của hai người, phải nhìn chằm chằm anh ăn hết mới chịụ
Bác Trương thấy vậy cũng vui vẻ, ông dặn dò nhà bếp ngày mai đổi món đa dạng thêm một chút, mong là thiếu gia nhà mình sẽ thay đổi thói xấụ
Bữa sáng cứ qua đi như vậy, sau khi hôn tạm biệt vợ yêu Hoắc thiếu mới lên xe đi làm.
Thẩm Anh Vi nhìn anh đi rồi mới quay người lên phòng.
Dù có hơi chán nhưng cô không thể bắt anh ở nhà với mình hằng ngày được, ai cũng có công việc trong người cả, đâu phải lúc nào cũng rảnh rỗi.