Chỉ Thẩm Anh Vi là không sợ anh, cô nàng nhào đến làm nũng.
"Có chuyện gì vậy anh?"
Cô không ngốc, đương nhiên có thể nhìn ra được địch ý của Hoắc Thiếu Dực với người kia. Vả lại lúc gặp người đó, anh còn ôm cô rất chặt, như sợ cô sẽ chạy mất.
"Vi Vi, đừng rời khỏi anh."
Hoắc Thiếu Dực ôm lấy cô, tựa cằm vào bả vai cô gái, hít lấy hương thơm thoang thoảng của thiếu nữ khiến anh bình tâm đi nhiềụ
Anh chán ghét những người đã từng quan trọng trong cuộc sống của cô, anh không biết trước kia cô và tên họ Lương đó có yêu nhau hay không.
Nhưng chỉ cần nghĩ đến tên đó đã từng có liên hệ với cô, anh lại thấy không cam lòng.
Thấy anh như vậy, Thẩm Anh Vi cũng không muốn hỏi nhiều, cô vỗ vỗ lưng anh, tỏ ý mình sẽ không rời khỏi anh.
Phía bên kia, khi Lương Minh Phàm nhìn thấy Thẩm Anh Vi, thấy cô được người đàn ông đó bảo hộ chặt chẽ rời đi anh ta mới thôi không nhìn nữa.
Lương Minh Phàm dựa mình vào gốc cây to gần đó, châm một điếu thuốc, thở ra một làn khói mỏng.
Không ai biết trong lòng anh ta khó chịu đến mức nào.
Những tưởng cô và anh sẽ bên nhau cả đời, anh thích cô nhiều như vậy, tại sao lại bị tên Hoắc thiếu gia đó cướp đi.
Ngày anh ta được ba mẹ thông báo mối hôn sự của anh và cô đã bị hủy bỏ, anh ta cảm thấy mình điên rồi, chỉ vì tên đó quyền thế ngập trời thôi sao? Vì lí do gì hắn một mực muốn Thẩm Anh Vi trong khi bao cô gái khác vẫn còn đó.
Lúc đầu hắn còn không tin Thẩm Anh Vi sẽ vui vẻ gả cho Hoắc Thiếu Dực.
Nhưng sau khi biết cô mất trí nhớ, biết cô đã ở bên Hoắc Thiếu Dực, rồi lại như đêm nay.
Khi cô nhìn anh ta với đôi mắt như nhìn kẻ xa lạ, Lương Minh Phàm đã thấy thật mệt mỏi
Vừa về đến nhà bác Trương đã thông báo bữa tối vừa được chuẩn bị xong, hai người nắm tay nhau đi vào biệt thự khiến bác Trương thấy không khí hôm nay thật ấp áp, mùa xuân năm nay cũng thật đẹp. Trên bàn ăn lúc nào cũng sẽ là những món Thẩm Anh Vi thích, Hoắc Thiếu Dực biết cô gái của mình khá kén ăn nên đã điều tra tìm hiểu sở thích của cô từ lâụ
Cô gái này thích ăn ngọt, thích ăn cay, không thích ăn chua, không thích đồ quá dầu mỡ, nhưng rau xanh cũng ít ăn, chủ yếu là hay ăn mấy món ăn vặt linh tinh.
Bản thân anh cảm thấy mình có nghĩa vụ phải chấn chỉnh cách ăn uống của cô.
Ăn cay quá không tốt, ăn ngọt quá không tốt, lại còn thích ăn vặt trước bữa ăn nên đến bữa cô sẽ không ăn nhiềụ
"Ăn nhiều một chút."
Suốt bữa ăn anh chỉ lo gắp thức ăn vào bát cô, đến mức bát cô chất đầy rồi mà anh còn chưa ăn miếng nào.
Bất đắc dĩ, Thẩm Anh Vi gắp một miếng thịt đến bên miệng anh, ra hiệu anh mở miệng ăn nó làm Hoắc Thiếu Dực cảm động đến tận ngày hôm sau
"Vi Vi tốt với anh quá."
Chỉ là một bữa ăn thôi mà khiến bác quản gia cùng mấy cô người làm độc thân cảm thấy cặp đôi này đang sáng mù mắt họ rồi.
Thế giới này thực sự đau khổ quá đi mất
Hoắc Thiếu Dực được một lần lại muốn thêm lần hai, anh không chịu động đũa ăn nữa mà cứ gắp sang bát cô rồi chờ cô gắp cho mình.
Anh còn ra hiệu cho cô gắp cho mình ăn bằng bên tay không bị đau, Thẩm Anh Vi đang định lấy cớ đó để không phải đút cho anh nữa.
"Tay em đau, anh tự ăn đi."
Nào ngờ Hoắc Thiếu Dực cười rất nham hiểm, anh bế cô ngồi lên đùi mình, sau đó nói "Vậy em đổi cách khác đi."
"Cách gì?"
Thẩm Anh Vi dự có điều chẳng lành, nào ngờ anh chỉ gắp thức ăn lên, đặt bên miệng của cô. Thẩm Anh Vi thôi nghi ngờ, mới há miệng nhai hai cái đã bị anh bóp cằm bắt ngẩng đầu lên.
Làn môi đỏ mọng hé ra, nhân cơ hội này Hoắc Thiếu Dực lập tức hôn xuống.