⬅ Trước Tiếp ➡
Vì Hoắc tổng đã sớm báo với bên đó nên lúc đến hai người không phải chờ đợi gì hết, cứ thế mà đi vào.
Lúc đặt bút lên tờ giấy kia, Hoắc Thiếu Dực có chút xúc động, không ngờ ngày này sẽ đến nhanh như thế. Không ngờ ước mơ bấy lâu đã thành hiện thực, anh hạnh phúc biết bao.
Kí giấy xong, giấy đăng kí kết hôn anh không cho cô động đến, sổ đỏ cũng không, Thẩm Anh Vi chỉ được nhìn qua một lần đã bị anh lấy mất.
Anh nói sẽ mang về cất vào két sắt, dù cô muốn chạy cũng chạy không được.
"Anh cất đi rồi, sau này em có chê anh già rồi muốn chạy theo trai trẻ cũng đừng hòng."
Thẩm Anh Vi hết cách, cứ kệ cho anh giữ đi vậy, dù sao cô có muốn đi cũng không được, vả lại, cô muốn ở bên cạnh anh.
Trên đường về họ có đi qua một trung tâm thương mại rất lớn ở giữa thành phố, Thẩm Anh Vi thấy thích, liền bảo anh lái xe vào đó để hai người đi chơi.
Khu trung tâm này quả thực sầm uất, người đến người đi rất nhiều, may mà hôm nay Hoắc thiếu đây không mang theo vệ sĩ, nếu không lại bị người ta chú ý nhiềụ
Dắt tay anh đi mấy tầng ở khu này, nơi đây không chỉ bày bán nhiều mặt hàng, còn có rất nhiều khu vui chơi, khu ngắm cảnh, chính giữa đại sảnh tầng một có một đài phun nước rất lớn.
Thẩm Anh Vi không có ý định mua gì cả, dù sao đồ ở nhà đủ cho cô mặc mỗi ngày một món không trùng nhau, có nhiều thứ cô còn không biết nó có trong tủ đồ của mình nên chưa có hứng thú mua sắm.
Nhưng cứ đi dạo như vậy lại rất có ý vị riêng, hôm nay Hoắc Thiếu Dực còn không mặc áo vest, anh mặc đồ thoải mái, quần dài áo thun cùng giày thể thao, trông anh lúc này trẻ ra đến mấy tuổi.
Nào ngờ, lúc hai người đang chơi vui vẻ, lại có người không hẹn mà tới.
Cô ta hùng hổ xông tới, chỉ tay tận mặt Thẩm Anh Vi mà quát.
"Cô là đồ không có tình người, anh trai tôi đúng là mắt mù mới coi trọng loại người như cô."
Thẩm Anh Vi giật mình, Hoắc Thiếu Dực lạnh mặt.
Cô gái này, hình như là con gái nhà họ Lương, anh nhớ mình đã nhìn thấy một lần.
Người xung quanh nhìn thấy cảnh này, lập tức dừng lại xem trò vui.
Cuộc đời đúng là rất nhàm chán, chỉ cần có những vụ như thế này, họ nhất định không bỏ qua.
Hoắc Thiếu Dực buông Thẩm Anh Vi ra, đi lên muốn dạy dỗ cô gái này một chút.
Đúng là không biết điều, nhà họ Lương anh đã sớm không muốn động đến, nhưng cô ả này cứ muốn động vào họng súng của anh.
Thẩm Anh Vi nghe có người quát mình thì vô cùng hoang mang, cô đã làm cái gì sao?
Nhưng nghĩ là thế, cô được Hoắc Thiếu Dực nuôi đến không còn tính hiền lành ngốc nghếch như ngày nào.
"Cô nói vậy là ý gì? Giữa chốn đông người lại đi vu oan cho người khác."
"Tôi vu oan cho cô? Chính cô đã thất hứa với anh Minh Phàm, tuy rằng do nhà tôi hủy hôn trước, nhưng nhất định là tại cô. Là cô tham vinh hoa phú quý trèo lên trên người Hoắc Thiếu Dực, cô xem chuyện tốt mà cô đã làm đi."
Cô gái đó là Lương Tiểu Ý, em gái của Lương Minh Phàm. Từ trước đến giờ lúc nào Lương Tiểu Ý cũng thân thiết với anh trai, nghĩ đến mấy ngày nay anh trai mình suy sụp vì cô gái nhà họ Thẩm, lòng cô ta lại đau đớn.
Đương nhiên cô ta không biết việc Thẩm Anh Vi mất trí nhớ, nên cô ta mới nghĩ cô gái họ Thẩm cùng tên họ Hoắc đích thị là một tên gian phu dâm phụ, bội bạc anh trai cô ả.
"Thẩm Anh Vi, người như cô không xứng với anh tôi, tôi nguyền rủa chết...á..."
Lương Tiểu Ý chưa nói xong đã bị Hoắc Thiếu Dực bóp cổ ép vào cửa kính của một gian hàng.
Tiếng "Ầm" vang lên mạnh mẽ và trói tai chứng tỏ anh đã dùng lực bao nhiêu mạnh.
⬅ Trước Tiếp ➡