⬅ Trước Tiếp ➡
Thẩm Anh Vi thấy anh ta nhiệt tình và lắm miệng thì không cảm thấy phản cảm, ngược lại rất vui vẻ, cô không ngờ bên cạnh ông xã nhà mình lại có một người có tính cách hoàn toàn trái ngược với anh.
Thật ra như vậy cũng tốt, đôi khi Hoắc Thiếu Dực quá lạnh lùng, nếu anh ấy thay đổi ít nhiều cũng không phải không được.
Đi lên tầng cao nhất của tòa nhà, trợ lí Phùng đang muốn đẩy cửa phòng Tổng giám đốc đưa cô vào lại thấy căn phòng này không khóa.
Nhìn vào bên trong, cảnh tượng đó mới thực sự làm anh chàng lắm lời đổ mồ hôi lạnh.
Đáng lẽ phòng làm việc chỉ nên có một mình Hoắc Thiên Dực lại có thêm một cô gái khác, một cô gái với thân hình bốc lửa cùng bộ váy ngắn cũn cỡn đang ghé vào bàn làm việc của anh.
Hiển nhiên Thẩm Anh Vi cũng nhìn thấy điều này
Cô gái kia có vẻ muốn quyến rũ Hoắc Thiếu Dực, bộ váy ôm sát người của cô ta được kéo càng lúc càng cao, thêm vào việc ghé sát người xuống bàn làm việc làm cho bộ ngực khủng được nâng lên một tầm cao mới.
Thẩm Anh Vi nhìn cô ả, lại nhìn xuống ngực mình.
Trầm mặc vài giây, tại sao lại phẳng như vậy? Còn không bằng một nửa của cô nàng kia nữa.
Phía bên kia, Hoắc Thiếu Dực không kiên nhẫn đẩy cô gái càng ngày càng sát vào người mình ra, giọng anh mang đậm ý phiền chán.
"Cô lập tức cút khỏi đây cho tôi."
Lúc đẩy cô ta ra đương nhiên không tránh khỏi việc phải đụng chạm đôi chút, Hoắc thiếu gia chỉ cảm thấy ghê tởm chết đi được.
Ngoài Vi Vi ra, anh không muốn chạm vào bất kì người phụ nữ nào khác.
Thấy cô ta vẫn mặt dày mày dạn bám lấy mình, Hoắc Thiếu Dực không kiên nhẫn gọi bảo vệ tới.
Cô gái này là con gái của một chủ công ti khá có tiếng trong thành phố, hôm nay thanh ba mình đến đây kí chút giấy tờ.
Nào ngờ mục đích cô ta dơ bẩn, muốn đến đây để mồi chài Hoắc Thiếu Dực.
Ban nãy lúc cô ta xông cửa đi vào, lễ tân trước cửa phòng Hoắc Thiếu Dực không dám ngăn một khách hàng lớn. Nếu là bình thường sẽ có trợ lí Phùng cứng rắn ngăn lại, chỉ tiếc anh ta đã xuống đón phu nhân mất rồi.
Cô gái kia thấy ngay cả nhìn anh ấy cũng không thèm nhìn một cái thì sinh ra bất mãn.
"Anh Hoắc, anh biết em thích anh nhiều lắm mà."
Hoắc Thiếu Dực bắt đầu mất kiên nhẫn.
"Anh Hoắc, anh nhìn em đi."
"Anh Hoắc, em muốn anh."
Sức chịu đựng của con người phải có giới hạn, Hoắc Thiếu Dực mặc kệ cảm giác ghê tởm ghi chạm vào cô ả, lập tức không muốn chờ bảo vệ đến và cũng không một chút thương hoa tiếc ngọc nên có.
Anh cầm cổ áo cô ta, mở cửa ném thẳng ra ngoài.
Ai ngờ lúc đang thực hiện hành động một cách nhuần nhuyễn, anh thấy bà xã nhà mình đang đứng trước cửa phòng một đoạn không xa.
Hoắc Thiếu Dực "..."
Thẩm Anh Vi "..."
Trợ lí Phùng "..."
Rồi xong, hình tượng người đàn ông dịu dàng trước mặt phu nhân có phải cứ như vậy mà mất hết không?
Cô gái kia ngã một cái không nhẹ, lúc tiếp đất cũng chẳng đẹp đẽ gì cho cam. Hình tượng tiểu thư của cô ta đúng là cứ như vậy mà mất hết rồi. Hoắc Thiếu Dực cũng không quản, anh cảm thấy nhiều việc không dấu nổi cô mãi được.
Tiến đến ôm eo Thẩm Anh Vi, anh dịu giọng khác hẳn với vừa rồi.
"Sao em đến đây mà không báo cho anh?"
Để anh xử lí mấy thứ phiền toái này trước.
Thẩm Anh Vi coi như chưa nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi, cười ngọt ngào với anh.
"Em lo anh làm việc quên ăn trưa nên mang cơm đến cho anh."
Hoắc Thiếu Dực ôm cô chặt hơn như muốn đánh dấu chủ quyền "Đúng là chỉ có bà xã tốt với anh."
Trợ lí Phùng "..."
Hoắc tổng, tôi vừa nhắc ngài đi ăn cơm trưa nhưng là ngài từ chối đó, ngài đừng quên nhanh như vậy.
⬅ Trước Tiếp ➡